giao phó một lần, nhưng lại bị ném vào
cống rãnh. Không dễ gì thu nhặt lại trong thương tích chằng chịt nên cô không
dám lại tùy tiện gửi gắm. Mặc dù anh đã khiến trái tim cô đập thình thịch,
nhưng anh tuyệt đối không phải là đối tượng của cô, biết rõ là vô vọng nên cô
không muốn khiến bản thân phải chịu tổn thương trong tình yêu một lần nữa.
Cô nén nước mắt: “Chương Minh Viễn, sau này chúng ta
không cần gặp lại nhau nữa, nếu…”
Đang nói lời này, đột nhiên nghe thấy tiếng rít phát
ra do bánh xe và mặt đất ma sát nhau ở tốc độ cao. Cô theo bản năng quay đầu,
trông thấy một chiếc xe tải mất lái lao sang làn đường xe gắn máy, hướng thẳng
vào phần đường dành cho người đi bộ. Một người phụ nữ trung niên đi xe đạp
trong nháy mắt bị bánh xe không thể điều khiển nuốt chửng, mà chiếc xe vẫn còn
tiếp tục rùng rùng tiến về trước, cô chỉ đứng cách đầu xe chưa tới bảy, tám
mét, sợ hãi đến cứng người.
Trong lúc mấu chốt, may mà có người đi đường thấy nguy
giúp đẩy cô ra. Cô hét lên hoảng sợ loạng choạng ngã cuống đất, di động cũng
ném đi đằng nào không hay. Mà chiếc xe kia sau khi vọt qua cạnh cô, cuối cùng đâm
vào một thân cây cách phía sau cô không xa. Một tiếng rầm vang lên, cái cây
đường kính cỡ miệng bát theo tiếng động gãy gập. Dưới bánh xe còn kéo theo
chiếc xe đạp cùng người phụ nữa bất hạnh kia, một đường máu tươi lênh láng.
Vô số người đi đường vây lại, người nâng xe, kẻ kéo
người. Người phụ nữ được kéo ra mặt mũi đã trắng bệch, không còn chút sinh khí,
khóe miệng không ngừng tuôn trào máu tươi. Chị không thể kiên trì đến khi xe
cứu thương tới, đầu mềm oặt rũ xuống ngừng thở.
Bạch Lộ ngồi một bên toàn thân run rẩy, vừa bị tử thần
sượt qua bên người, lại ở khoảng cách gần như vậy chứng kiến một người bị tử
vong. Cô không thể khống chế mà bật khóc thất thanh, nước mắt như mưa.
Xe cứu thương đến rồi đi; cảnh sát giao thông đến rồi
đi; xe nhà tang lễ đến rồi đi; đám người nhốn nháo ập đến như thủy triều cuối
cùng cũng giải tán hết; trên đường có công nhân vệ sinh đang tẩy sạch mặt
đường, bãi máu đỏ tươi dần dần loãng đi rồi biến mất dưới vòi phun nước. Ngã tư
lại khôi phục yên tĩnh, người đi đường vẫn qua lại như cũ, các cửa hàng kinh
doanh như cũ, xe cộ không ngừng qua lại như cũ. Hết thảy đều vào guồng quay,
một màn thảm thiết vừa rồi giống như chưa từng xảy ra, không hề để lại chút dấu
vết nào.
Bạch Lộ xuội lơ ngồi trên bồn hoa ven đường, nước mắt
trên mặt đã khô, dư chấn trong lòng vẫn kéo dài y nguyên, một người cứ thế chết
đi, chết ngay trước mắt cô. Cô cũng sém chút nữa là mất mạng, chỉ sém một chút
xíu, sinh mệnh cứ như vậy vẽ nên một dấu chấm tròn. Một đời người, cứ ngỡ thật
lâu dài, nhưng hóa ra có lúc lại ngắn ngủi và vội vàng đến thế.
Cô không biết mình ngồi bên đường bao lâu, di động ban
nãy ném đi giờ cũng chẳng thấy tăm hơi, cũng không biết đã rơi ở góc nào hay bị
người ta nhặt đi mất rồi. Thật lâu thật lâu sau, cô mới cố gắng chống đôi chân
mềm nhũn đứng lên.
Vừa vào cửa, Thiệu Dung thấy cô cứ như là thấy phượng
hoàng: “Lộ Lộ, em về rồi đấy à, bọn chị đều sắp bị em làm sốt ruột muốn chết
rồi đây.”
Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn: “Sao thế?!”
“Sao thế cái gì, hai tiếng trước Chương Minh Viễn tới
đây. Anh ta bảo khi đang nói chuyện điện thoại với em thì em đột nhiên hét lên
một tiếng, tiếp đến là tiếng xe va chạm, sau đó thì mất liên lạc. Anh ta gọi em
không được, lo không biết em có bị tai nạn không, bây giờ đang cuống tới nỗi
chạy đi tìm em khắp nới. Em về rồi thì chị phải nhanh đi gọi điện cho anh ta,
anh ta dặn hễ có tin tức gì thì lập tức thông báo.”
Thiệu Dung gọi điện xong, chỉ một loáng sau Chương
Minh Viễn đã đến gõ cửa. Anh mang khuôn mặt trắng bệch bước vào phòng, nhìn
Bạch Lộ không nói nên lời, chỉ có lồng ngực phập phồng lên xuống, thể hiện rõ
sự mất bình tĩnh cực độ trong nội tâm.
Khi Chương Minh Viễn nhận điện thoại của Âu Vũ Trì,
biết được hôm nay Bạch Lộ đi làm đột nhiên xin thôi việc, hơn nữa còn đã rời
khỏi công ty, trong lòng thoáng chùng xuống, phản ứng đầu tiên liền hiểu ra
chính chuyện tối qua đã khiến cô đưa ra quyết định như vậy, cô rõ ràng muốn
tránh anh.
Anh biết tối qua mình có phần kích động, vốn dĩ anh
vẫn luôn kiềm chế bản thân, cũng kiềm chế rất tốt. Nhưng tối qua uống hơi quá
chén, cảm xúc dâng trào, nên nhất thời thất thố.
Sau khi đi một vòng ở nước ngoài, anh phát hiện mình
vẫn nhớ đến cô như trước. Ngày tiếp theo sau khi về nước liền mượn cớ đến công
ty đi một chuyến, xa nhau nhiều ngày qua, anh rất muốn gặp cô, nhưng cô lại xin
nghỉ không đi làm, nói do có bạn nằm viện nên phải vào trông nom vài ngày. Anh
biết cô ở Bắc Kinh không có nhiều bạn, người có thể khiến cô chăm sóc lại càng
ít, chắc là chỉ có Thiệu Dung. Thiệu Dung bị bệnh gì phải nằm viện? Có phải đã
xảy ra chuyện gì không? Anh không tiện hỏi trực tiếp, bèn nhờ Âu Vũ Trì đi hỏi
xem.
Âu Vũ Trì bấy giờ thở dài: “Tớ cứ tưởng sau chuyến du
lịch xa này về cậu sẽ quên mất cô ấy, ai dè, vừa về liền hỏi đến người ta. Tới
bảo liệu có phải cậu hơi