hạng
sang đậu trước cửa hàng mà hâm mộ ngất trời, tỏ vẻ khó hiểu lần thứ N: “Bạch
Lộ, mình không hiểu được bồ đã có bạn trai vừa có tiền vừa yêu bồ đến thế thì
tại sao còn phải đi làm? Nếu mình là bồ, đã sớm nghỉ việc ở nhà hưởng phúc
rồi.”
Bạch Lộ cười nhẹ không nói, mặc đồ xong thì đẩy cửa ra
về. Chương Minh Viễn xuống xe mở cửa cho cô, thuận tay véo véo quần áo cô mặc
trên người, ân cần nói: “Trời lạnh lắm, em phải mặc thêm vài lớp vào, coi chừng
bị cảm.”
Thực ra cô đã mặc đủ nhiều, căng phồng tròn quay hết
cỡ, còn muốn mặc thêm nữa chắc thành chim cách cụt thật quá. Nhưng anh mặc kệ
đã nhiều bao nhiêu, mỗi lần xem dự báo thời tiết chỉ cần nhiệt độ giảm một chút
liền dặn dò cô phải mặc thêm quần áo. Anh đối với cô rất tốt, từng chút nhỏ
nhặt đều quan tâm không sót.
Âu Vũ Trì từng kinh ngạc nói: “Chưa bao giờ thấy nó
đối xử với cô gái nào tốt thế này.”
Khi đó trong lòng cô chợt động, bất giác hỏi: “Với vợ
chưa cưới của ảnh thì sao?”
Hỏi ra rồi mới thầm hối hận đã lỡ miệng, tự biết đã
hỏi một câu không nên hỏi. Âu Vũ Trì thuận miệng đáp nửa chừng: “Trước đây nó
đối với Tình Tử cũng coi như không tệ, có điều…”
Anh ta không nói tiếp, chỉ lắc đầu cười khổ.
Tình Tử – Bạch Lộ lẩm nhẩm cái tên này trong dạ một
lượt, ôm theo chút áy náy nho nhỏ: xin lỗi, bây giờ tôi ở bên Chương Minh Viễn.
Có điều tôi sẽ không tranh cướp anh ấy với cô. Trước tháng mười năm sau, tôi sẽ
trả lại anh ấy cho cô.
Bạch Lộ từng hết sức nỗ lực hết sức vất vả chạy trốn,
muốn né tránh Chương Minh Viễn. Nhưng cuối cùng cô vẫn không thể tránh thoát,
cũng không muốn tránh nữa. Sinh mệnh thật ngắn ngủi, cuộc đời này biết đâu chỉ
lướt qua trong giây lát. Không riêng gì một cá nhân, thậm chí cả trái đất này
biết đâu ngày mai sẽ bị hủy diệt vì một tai nạn nào đó không ai hay. Một khi đã
như vậy, cô hà tất phải quá khổ sở kìm nén bản thân.
Giờ phút này, không nhớ quá khứ, không hỏi tương lai,
cô chỉ nắm chắc hiện tại. Cứ kim triêu hữu tửu kim triêu túy đi.
Thiệu Dung cũng không còn phát biểu ý kiến phản đối
nữa, sau khi trông thấy bộ dạng Chương Minh Viễn vì chưa tìm được Bạch Lộ mà
thất hồn lạch phách, chị đặc biệt cảm động: “Dầu gì đi nữa, một người đàn ông
có thể đặt em trong tim như thế, có vì anh ta mà tan nát cõi lòng một phen cũng
đáng giá.”
Bạch Lộ cũng nghĩ vậy, Chương Minh Viễn là một người
đàn ông xứng đáng để cô đau lòng một lần. Không quan tâm thiên trường địa cửu,
chỉ cần biết đã từng có nhau. Từng có được một người đàn ông như vậy, cho dù
không thể cùng anh bên nhau đến bạc đầu, cũng đã là một loại trải nghiệm hạnh
phúc. Đợi đến một ngày khi cô từ từ già đi quay đầu nhìn lại, trong ký ức đã có
anh, nỗi sầu trong tim cũng trở nên ngọt ngào.
Bạch Lộ lại dọn về căn hộ của Chương Minh Viễn, sau
khi yêu đương với anh, những ngày tháng mục rữa của cô lại dần dần đâm chồi
xanh biếc. Mỗi một ngày đều tươi đẹp, mới mẻ. Cô rất vui vẻ, cho dù niềm vui
đáng giá này chỉ là mượn tạm, hoặc có thể nói là trộm lấy, nhưng giờ phút này
cô dẫu sao cũng rất vui vẻ. Kiếp phù du hận thì dài vui lại ngắn[16'>,
cho nên khi có thể vui hết mình thì phải vui hết mình.
Chương Minh Viễn muốn để cô về công ty tiếp tục đi
làm, cô khăng khăng không chịu, thay vào đó lại đến cửa hàng chuyên doanh thêu
chữ thập cô thường hay lui tới làm nhân viên.
Hôm đó cô vốn đến treo một bức tranh chữ thập đã được
thêu hoàn chỉnh, bắt gặp thông báo tuyển nhân viên dán ngoài cửa, cô liền xin
vào không hề nghĩ ngợi, bà chủ có phần không tin nổi: “Cô Bạch, tiền lương
chúng tôi ở đây thấp hơn nhiều so với làm văn phòng chỗ cô đó.”
“Cháu biết, không sao cả, cháu thích thêu chữ thập.
Việc ở văn phòng làm lâu quá cũng chán, muốn thay đổi công việc thử xem sao.”
Lúc này Bạch Lộ chỉ muốn tìm đại một chỗ nào đó đi
làm, không cần cố gắng thích ứng với hoàn cảnh mới cũng như quan hệ gặp gỡ với
người khác, cũng không phải hao tâm tổn trí tập trung vào công việc, làm nhân
viên cửa hàng là lý tưởng nhất. Sau này nếu cô muốn nghỉ, bất cứ lúc nào cũng
có thể rời đi.
Chương Minh Viễn không ngờ cô lại đến cửa hàng thêu
chữ thập đi làm, cô nói đó là sở thích hứng thú, anh còn thật nghiêm túc nói
với cô: “Nếu em thích thì mở luôn một cửa hàng đi. Anh bảo người tới thu xếp
cho em.”
Cô vội vàng xua tay: “Không cần, em chỉ là thích thêu
chữ thập mà thôi, bảo em mở cửa hàng làm ăn em không có hứng thú.”
Anh cười: “Anh phát hiện em và anh rất giống nhau,
toàn thích mấy thứ linh tinh không thiết thực, còn những thứ thiết thực thì đều
chả thích thú gì.”
Nói tới đây anh tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Ông già vì chuyện
này mà cứ luôn bảo anh không làm việc đàng hoàng, còn nói nếu không phải tim
ổng đủ khỏe thì đã sớm bị anh chọc cho tức chết rồi.”
Cô cảm thấy hứng thú: “Vậy sao anh lại không làm việc
đàng hoàng, kể em nghe với.”
“Chuyện này nói ra dài dòng lắm.”
Làm con trai út trong gia đình, Chương Minh Viễn từ
nhỏ đã nhận được sự cưng chiều của cha mẹ và anh chị. Sự yêu chiều này đã dưỡng
thành tính cách việc gì cũng làm theo ý mình của an
