ong nháy mắt thoáng ngưng lại.
Mượn cơn say, anh nói ra một ít lời cảm khái, từng câu
từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng. Nhưng cô lại không chịu nghe tiếp, muốn
bỏ đi. Trơ mắt nhìn cô đi qua, anh bỗng xúc động cực độ mà ôm chầm lấy cô không
chịu buông tay: “Bạch Lộ, hôm đó ở Hilton, vì sao em muốn nhìn anh?”
Nếu ngày đó anh không nhận thấy ánh mắt chăm chú liên
tục của cô, anh căn bản sẽ không chú ý đến cô gái mặc đồ trắng ngồi cách bàn.
Cô hoàn toàn không phải loại con gái có thể khiến người ta vừa thấy đã mê, anh
cũng chẳng trúng tình yêu sét đánh với cô, chỉ là dần nảy sinh lòng hiếu kỳ. Mà
cái phần hiếu kỳ kia tựa như cổ của Miêu Cương, sau khi hạ xuống vào ngày đó
giờ đó, giờ này hôm nay lại khiến anh chớm phát độc tình.
Vùi mặt vào mái tóc dài tỏa hương hoa nhài của cô, anh
không cách nào tiếp tục khống chế bản thân: “Bạch Lộ, anh thích em mất rồi.”
Tiếng nói nhẹ như hơi thở, thay vì bảo là nói cho cô
biết, thật ra là nói với chính mình. Nhưng cô nghe rõ mồn một xong liền vận sức
đẩy anh ra, chạy trốn trong hoảng sợ như chú thỏ. Anh biết lẽ ra mình không nên
nói với cô câu đó, nói rồi thì hậu quả chính là như thế, sẽ dọa cô chạy mất. Mà
hậu quả còn tệ hơn cả trong tưởng tượng của anh, hôm sau cô liền nộp đơn xin
nghỉ việc, muốn chạy khỏi anh thật xa.
Anh lập tức gọi điện cho cô, sợ cô thấy số của anh sẽ
không nhận điện nên cố ý mượn điện thoại của bạn gọi. Anh cố gắng giải thích
với cô rằng mình chỉ say rượu nên thất lễ, bảo cô không cần thôi việc, một lòng
cam đoan sẽ không đến quấy rối cô nữa. Nhưng giọng nói của cô lại rất kiên
quyết, còn nói hai người sau này không cần tiếp tục gặp nhau. Lời còn chưa dứt,
cô đột nhiên hét lên một tiếng, tiếp theo sau là tiếng va đập rầm rầm gần như
chọc thủng màng nhĩ anh, ngay sau đó điện thoại liền bị ngắt, tiếng tút tút dồn
dập vang lên khiến anh vô cùng lo sợ: đã xảy ra chuyện gì? Cô đã xảy ra chuyện
gì?
Không cách nào gọi lại vào di động của cô, trái tim
anh tức khắc bị bóp nghẹt, chạy khắp nơi tìm cô như điên. Âu Vũ Trì nghe tin
gọi điện đến bảo anh không nên cuống quít, nhưng làm sao anh có thể không
cuống, anh cuống sắp điên luôn rồi. Tìm đến từng bệnh viện hỏi xem liệu có cô
gái trẻ nào vào cấp cứu vì tai nạn xe không, thậm chí còn đến nhà xác của một
bệnh viện nọ để nhận diện thi thể của một cô gái trạc tuổi chết vì tai nạn xe
nhưng thân phận không rõ ràng. Khoảnh khắc nhấc tấm vải trắng lên, trái tim anh
như ngừng đập, sau khi trông thấy khuôn mặt xa lạ mới thở dài nhẹ nhõm, cảm
giác như được đại xá.
Tìm khắp nơi đều không thấy, khi anh gần như sắp tuyệt
vọng, Thiệu Dung gọi đến bảo cô đã bình an về nhà. Anh lập tức thu hết tốc lực
chạy đến nhà Thiệu Dung, sau khi vào nhà nhìn thấy cô, trái tim treo lơ lửng
cuối cùng mới trở lại lồng ngực, nhưng vẫn còn đập loạn một hồi do nỗi sợ hãi
còn chưa kịp tiêu tan.
Sau khi Chương Minh Viễn vào nhà, Thiệu Dung kiếm cớ
rời đi, để lại cho hai người không gian một mình đối diện nhau. Bạch Lộ lặng im
nhìn anh không nói, anh cũng nhìn cô thật lâu không cất nên lời, mày chau lại
thật chặt, anh mắt vừa đau đớn vừa bất lực. Trong lúc đó đôi môi khẽ mấp máy
vài cái, nhưng rốt cuộc muốn nói lại thôi. Sau cùng anh buồn bực lấy ra một
điếu thuốc châm lửa, dùng loại tư thế đặc biệt kia hút thật mạnh hết hơi này
đến hơi khác.
Sau khi Bạch Lộ nhìn anh hút quá nửa điếu thuốc, cuối
cùng nhẹ giọng cất lời: “Sau này tốt nhất anh đừng hút thuốc nữa, không tốt cho
sức khỏe.”
Ngừng một lúc, cô dùng giọng nói càng nhẹ càng khẽ hơn
bổ sung một câu: “Đây là em đang quan tâm đến anh.”
Giọng nói của cô nhẹ bẫng đến thế, nhưng Chương Minh
Viễn nghe mà chấn động trong lòng. Anh thậm chí còn hoài nghi có phải mình nghe
nhầm không, bèn mở to hai mắt nhìn thẳng vào cô không hề chớp mắt, hòng tìm
chứng cứ cho tính chân thực của câu nói kia từ trong ánh mắt của cô, biểu hiện
của cô.
Bạch Lộ không tránh không né đón lấy ánh mắt anh. Mắt
cùng mắt nghênh đối nhau, trong con ngươi đều phản chiếu vẻ mặt của nhau, sự
tồn tại duy nhất của nhau. Dù đối diện nhau không nói một lời, nhưng thiên ngôn
vạn ngữ đều đã được viết ra hết thảy nơi đáy mắt chân mày của cô.
Bỗng nhiên hiểu ra điều gì, niềm vui sướng khôn tả
nhất thời căng tràn trái tim Chương Minh Viễn. Dụi tắt thuốc lá trong tay ném
đi, anh bước nhanh về phía Bạch Lộ, hai tay dùng sức ôm cô vào lòng, cúi người
hôn lên môi cô một cách sung sướng và nóng bỏng vô ngần…
Lịch đã lật đến tháng mười hai, thời gian một năm lại
tiến gần đến cuối.
Thời tiết Bắc Kinh tháng mười hai vừa khô vừa lạnh,
gió đặc biệt lớn, đâm vào người như dao băng, mỗi khi ra khỏi nhà khăn quàng
cổ, mũ trùm, bao tay đều không thể thiếu một món.
Tại một cửa hàng chuyên doanh thêu chữ thập, Bạch Lộ
đang chuẩn bị tan làm. Khi cô đang mặc áo khoác đeo bao tay, bà chủ ở một bên
cười híp mắt nói: “Xe của bạn trai cháu đã đỗ trước cửa hàng rồi kìa, cậu ấy
đối với cháu tốt thật, ngày ngày đưa đón đúng giờ.”
Một nhân viên nữ khác đến giao ca nhìn chiếc xe