lấy cô. Cô theo bản năng giãy dụa một chút, anh cố chấp ôm càng chặt
hơn. Đôi tay cường tráng là vậy, nhưng giọng nói lại đặc biệt dịu dàng, mang
theo hơi thở nhẹ thoảng mùi thuốc lá cùng mùi rượu, khẽ cất lên bên tai cô một
cách hoang mang: “Bạch Lộ, hôm đó ở Hilton, vì sao em muốn nhìn anh?”
Câu hỏi này khiến đáy mắt cô bỗng nhiên đỏ lên, khổ sở
chua xót khôn cùng: “Hôm đó… vì sao anh cũng muốn nhìn em?”
Ngày hôm đó nếu anh không tò mò quay lại nhìn cô, nhìn
một lần, rồi lại lần nữa, còn chủ động mở miệng hỏi han, rất có thể cô sẽ không
có dũng khí mà đi tới, như vậy cả đời này, anh đối với cô, sẽ chỉ là một người
xa lạ đi lướt qua nhau.
Giọng nói của anh càng thêm hoang mang: “Anh không
biết.”
Cô cũng hoang mang y hệt: “Em cũng không biết.”
Anh không nói gì nữa, cúi đầu xuống, vùi mặt thật sâu
vào trong mái tóc dài thoang thoảng hương hoa nhài, an tĩnh như ngủ. Trầm mặc
thật lâu sau, anh lần nữa cất giọng nhẹ như hơi thở: “Bây giờ anh chỉ biết một
điều – Bạch Lộ, anh thích em mất rồi.”
Chỉ một câu nhẹ đến thế, thật nhẹ, gần như vô thanh.
Rơi vào trong tai Bạch Lộ, lại như một loạt đạn đùng đùng bắn vào. Cô chấn động
toàn thân, đánh rơi những giọt lệ đã dâng đầy trên vành mắt. Trước khi anh kịp
biết cô rơi lệ, cô dùng hết sức lực toàn thân đột ngột đẩy anh ra, đầu cũng
không ngoảnh lại liền chạy khỏi văn phòng.
Nhìn bóng dáng hoảng sợ bỏ chạy của Bạch Lộ, Chương
Minh Viễn chán nản mệt mỏi ngồi sụp xuống một chiếc ghế tựa, đem mặt vùi vào
giữa hai bàn tay khép lại, trong lòng tràn đầy hoang mang lẫn khổ sở. Không ngờ
anh lại đi thích một cô bé không thích anh, cô ấy còn từng lừa anh, gài bẫy anh.
Làm thế nào anh có thể làm một việc ngu ngốc vậy chứ? Chẳng phải lâu nay anh
vẫn luôn tự nhận mình rất có tự chủ sao?
Trước đây khăng khăng muốn cô dọn đến căn hộ của mình,
cũng bởi nếu cô đã coi anh là một kẻ đê tiện, anh bèn dứt khoát đem đê tiện
thực hiện đến cùng, anh tuyệt đối không cam tâm cứ thế bị cô gài bẫy, càng
không cam tâm giúp cô cứu Dương Quang ra để rồi nhìn hai người chắp cánh tung
bay bên nhau. Dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không để cô vừa lòng đẹp ý.
Sau khi cô dọn đến ở anh hoàn toàn không chạm đến cô,
ý định ban đầu của anh không phải muốn cô đến làm tình nhân sống chung, chẳng
qua chỉ lấy đó để chặt đứt mọi đường lùi của cô. Anh nghĩ một khi Dương Quang
biết bạn gái mình đã sống cùng người khác, chắc chắn sẽ không cần cô nữa đúng không?
Dẫu cho còn một chút tâm lý áy náy hay tình cũ khó quên, nhưng chỉ cần là đàn
ông sẽ rất khó vượt qua chướng ngại tâm lý này.
Khi chị Chương Minh Dao nghe nói anh mang một cô gái
về cùng chung sống đã rất tức giận: “Minh Viễn, em sao lại thế này? Trước đây
em đều không dẫn con gái về, giờ ngược lại còn mang một con về nhà ở chung. Em
đừng quên mình đã có vợ chưa cưới, để Tình Tử biết thì không hay đâu.”
“Chị mặc em, chuyện của mình em tự biết có chừng mực.”
Anh tất nhiên không thể nói cho chị biết nguyên nhân
bên trong, anh và Bạch Lộ hoàn toàn không phải loại quan hệ như chị tưởng, anh
chẳng qua chỉ dùng cái mác quan hệ không có thật đó để sỉ nhục làm cô xấu hổ mà
thôi.
Thế nhưng chị anh vẫn để tâm, ngày đó thừa dịp anh đi
Bắc Đới Hà đã chạy tới đuổi Bạch Lộ đi. Anh về biết được việc này thì cực kỳ
bực dọc, lửa giận bốc lên còn gây hấn với chị vài câu. Khiến chị tức đến nghiến
răng nghiến lợi: “Được, chuyện sau này chị đếch thèm quan tâm nữa.”
Anh gọi điện bắt Bạch Lộ về “quy án”, cô gào lên trong
tiếng khóc: “Chương Minh Viễn anh buông tha tôi có được không? Đừng cho rằng
tôi dọn đi khỏi chỗ anh liền chạy tới tìm Dương Quang tiếp tục cuộc sống hạnh
phúc hai người. Anh ấy đã có bạn gái mới rồi, anh ấy sẽ không cần tôi nữa. Anh
nghe được tin này có cảm thấy rất hả giận rất thoải mái không hả?”
Đây chính là kết quả anh muốn, anh quả thực cảm thấy
hả giận, nhưng trong lòng hoàn toàn không quá thoải mái đến thế. Trái lại, còn
có chút cảm giác không dễ chịu cho lắm, không rõ là tại sao. Mục đích đã đạt
được, anh hoàn toàn có thể thả cô đi. Nhưng anh lại không muốn để cô đi nhanh
như vậy, đồng ý cho cô “nghỉ phép” là đã có phần miễn cưỡng.
Anh nhận ra biến hóa vi diệu trong tâm lý chính mình,
theo bản năng muốn tự mình khắc chế. Đêm đó Hoắc Mân gọi điện nói Bạch Lộ bị
xỉu, anh giật mình hoảng sợ, nhưng cố sức tỏ thái độ hờ hững, chỉ bảo lái xe đi
qua xem xem. Nhưng cố tình lại khéo như vậy, Đại Cường bị chặn lại nửa đường,
cuối cùng anh vẫn phải tự mình đi. Căn phòng sơ sài đó ngột ngạt như lồng hấp,
cô nằm trên một chiếc sô-pha cũ kỹ, bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt yếu đuối tái
nhợt đến thế. Trái tim anh, bỗng thoáng co thắt đau đớn.
Khi cô có thể ra viện, anh nhất quyết muốn cô lập tức
dọn về, không cho phép phản đối. Anh không muốn lần nữa trông thấy cô té xỉu vì
cảm nắng trong căn phòng kia. Anh thậm chí còn đích thân “áp tải” cô về lấy
hành lý. Trong phòng khách, ông chú nhỏ của cô toàn tâm xem anh là chồng tương
lai của cháu gái mà tiếp đãi, thao thao bất tuyệt đem cháu gái phó thác cho
a
