mình, thái độ cũng không biết nên đi hay ở như cô.
Hai bên ngập ngừng trong giây lát, cuối cùng vẫn là
Bạch Lộ trấn tĩnh lại trước, thử hỏi han thăm dò: “Lâu quá… không gặp.”
Dương Quang chần chừ một chút, rốt cuộc cũng đáp lại
cô: “Ừ, lâu quá không gặp.”
Sau tháng năm đen tối kia, đây là lần đầu tiên Dương
Quang chủ động nói chuyện với Bạch Lộ. Cô những tưởng mình sẽ rơi nước mắt,
nhưng tâm trạng lại không kích động như tưởng tượng. Lần gặp mặt này, cô bình
tĩnh hơn đợt trước nhiều. Chẳng qua khó tránh khỏi có chút cảm khái: “Bây giờ
anh… vẫn tốt chứ?”
Dương Quang không đáp mà hỏi lại: “Em thì sao?”
“Em…” Bạch Lộ không biết nên nói thế nào, tốt hay
không tốt? Chính cô cũng không rõ lắm. Vì thế cũng không đáp mà hỏi: “Sao anh
lại ở đây? Trước đây anh chưa bao giờ đi chùa.”
Câu trả lời của anh nằm ngoài dự liệu của cô: “Bây giờ
anh bắt đầu tin Phật.”
Có lẽ nhìn ra sự chấn động cùng bất ngờ của cô, anh bổ
sung nói: “Trước đây anh không tin những thứ này, thế nhưng hiện tại, anh có
thể đạt được chút bình tĩnh trong nội tâm từ chúng. Tuy rằng vẫn chưa phải là
tín đồ đặc biệt thành kính, nhưng anh thường xuyên đến chùa thắp hương những
khi phiền muộn.”
Bạch Lộ đã rõ, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa:
“Xin lỗi, đều tại em cả.”
“Trước đây anh cũng cho là vậy, cảm thấy đều tại em mà
anh suýt chút nữa vào tù. Thế nhưng bây giờ anh không nghĩ như thế. Nói cho
cùng, vẫn nên trách bản thân không có năng lực ứng biến trước sự cố đột phát,
gặp khó khăn chỉ muốn mượn rượu giải sầu trốn tránh sự thật, kết quả sự thật
càng trở nên không chịu nổi. Chẳng những khiến bản thân ngồi tù trong u mê hồ
đồ, còn liên lụy đến một sinh mạng vô tội vì thế mà mất đi.”
“Điều này cũng không thể hoàn toàn trách anh, khi đó
là cô gái kia thừa cơ lên xe của anh.”
“Nhưng xét đến cùng cũng có trách nhiệm của anh trong
đó. Tối hôm ấy nếu anh có thể tự kiềm chế một chút, không uống say đến vậy thì
đã không có chuyện gì xảy ra.”
Dương Quang nhắm mắt lại, trên mặt lóe lên một tia khổ
sở. Làm như không muốn nói tiếp đề tài này, anh vội vàng đổi chủ đề: “Bạch Lộ,
bây giờ bình tĩnh lại, anh có điều này lâu nay vẫn không nghĩ ra, làm sao em có
thể dây dưa với người cố vấn đó? Anh cảm thấy em hẳn không phải loại người
này.”
Trong lòng chợt đau xót, Bạch Lộ toan nói lại thôi.
Bây giờ mà nói những chuyện này còn có ý nghĩa gì? Dương Quang mãi mới bình
tĩnh được đôi chút, nếu cô nói với anh thực ra tất cả đều là hiểu lầm, chẳng
phải một lần nữa lại khiến anh rơi vào vực sâu thống khổ hay sao? Rốt cuộc cô không
nói gì cả, chỉ thở ra một hơi thật dài, ảm đạm cúi đầu.
Dương Quang cũng không truy hỏi nữa: “Em không muốn
nói thì thôi vậy.” Ngừng một chút, lại ngần ngừ hỏi: “Vậy em… bây giờ vẫn ở bên
anh ta chứ?”
Với câu hỏi này Bạch Lộ lập tức lắc đầu: “Không.”
“Vậy bây giờ em có quen bạn trai khác không?”
Cô lắc đầu lần nữa: “Cũng không.”
Anh chậm rãi nói: “Bây giờ anh… đang quen Ninh Manh.”
Lòng cô dậy nên một nỗi chua xót khó nén: “Em biết.”
“Sau khi anh bị tạm giam, là Ninh Manh đã tìm đủ cách
nhờ vả quan hệ cứu anh ra. Mẹ anh nói may nhờ em ấy chạy vạy khắp nơi nhờ người
ta giúp đỡ thu xếp mà vụ án của anh mới được điều tra rõ ràng, mới có thể được
cứu ra nhanh như vậy, bảo anh sau này nhất định phải đối xử với em ấy thật tốt.
Anh rất cảm kích, cho nên sau khi ra ngoài thì bắt đầu qua lại với em ấy. Dù
thế nào đi nữa, anh không thể phụ lòng một cô bé đã đối xử với anh tốt như
vậy.”
Bạch Lộ nghe mà hoàn toàn sững sờ. Hóa ra Thượng Vân
từ đầu chí cuối không hề nói cho Dương Quang biết rằng cô là người đi cầu xin
Chương Minh Viễn nghĩ cách cứu anh, mà lại nói với anh, sở dĩ anh có thể thoát
được họa tù ngục đều nhờ “công lao” của Ninh Manh. Mọi thứ cô làm vì anh đều bị
Ninh Manh nẫng tay trên. Chẳng trách, chẳng trách Dương Quang lại tiếp nhận Ninh
Manh nhanh đến thế. Hóa ra là như vậy.
Tay khẽ run lên, trong một thoáng chớp mắt, sự phẫn nộ
cùng không cam tâm khiến Bạch Lộ thật sự muốn lớn tiếng nói với Dương Quang,
nói hay anh người lúc trước tìm mọi cách cứu anh thực ra là cô. Nhưng sau khi
môi cô khẽ mấp máy, lại lập tức cắn thật chặt.
Bây giờ nói toạc ra chuyện này thì có gì tốt với Dương
Quang? Phá hủy tâm nguyện của Ninh Manh đối với cô có gì tốt? Dương Quang đã
tiếp nhận Ninh Manh, cô hà tất phải khiến anh đau khổ lần nữa. Việc đã đến nước
này, làm anh hiểu rõ không bằng cứ để anh mơ hồ, dứt khoát cái gì cũng không
biết càng tốt hơn. Dù sao cô và anh cũng đã không thể quay lại, chi bằng thành
toàn cho Ninh Manh, thành toàn cho hạnh phúc mà bấy nay cô ta vốn khát vọng và
ái mộ đã lâu.
Cuối cùng khi thả lỏng đôi môi cắn chặt, Bạch Lộ khó
khăn thốt ra sáu chữ: “Em chúc hai người hạnh phúc.”
Lá phong trên Hương Sơn đã biến đỏ khắp núi đồi, đỏ
thắm như ráng chiều. Nhưng rơi vào mắt Bạch Lộ lại là một màu đỏ au như máu đẹp
đẽ thê lương. Trái tim dường như đang mất máu, lạnh dần từng chút từng chút,
mất đi hơi ấm.
Ôm một trái tim đã mất hơi ấm, Bạch Lộ ngơ ngơ ngẩn
ngẩn sống