ía văn phòng nơi cô ở mà tới gần. Trong lúc cô đang thắc mắc,
cửa văn phòng đã bị người ta gõ. Sau khi gõ nhẹ vài cái, cửa phòng từ từ mở ra,
thân hình cao ngất rắn rỏi của Chương Minh Viễn đứng trước cửa tựa như một cây
bạch dương.
Anh xuất hiện một cách hoàn toàn bất ngờ, khiến Bạch
Lộ giật mình ngơ ngác.
4.
Bạch Lộ giật mình ngồi trước bàn làm việc, Chương Minh
Viễn đứng lặng trước cửa văn phòng. Trông anh có vẻ đã uống khá nhiều ở đâu đó,
màu đỏ ửng từ hai má lan thẳng đến thái dương. Đôi mắt đặc biệt ẩm ướt đen láy
mang theo vẻ say say nhàn nhạt khiến người ta mơ màng đang nhìn cô chăm chú –
ánh mắt không hề che đậy, trực tiếp hút lấy, hút đến tận đáy lòng cô, khiến cả
trái tim cô bất giác khẽ run.
Anh chậm rãi bước tới: “Nghe nói em thường xuyên một
mình ở lại tăng ca, tôi định thử xem xem tối nay em có ở đây không, hóa ra em
thực sự vẫn còn ở nơi này.”
Hóa ra em thực sự vẫn còn ở nơi này – câu nói này
khiến trong lòng Bạch Lộ chợt rung động, mà cũng chợt chua xót. Cô có ở đây,
hay không ở đây, thì có gì khác biệt đâu? Cô cuối cùng vẫn phải rời đi, cách
anh thật xa. Cô đã trót có cảm giác đặc biệt với anh, có lẽ còn chưa đến mức
yêu, nhưng là sự rung động cùng cảm tình không thể phủ nhận. Phần rung động
cùng cảm tình này nếu không bị đè nén xuống, không sớm thì muộn cũng đến một
ngày cô sẽ đắm chìm thật sâu không thể thoát ra được. Nhân lúc vẫn còn có thể
dứt áo ra đi, cô nhất định phải đi ngay lập tức.
Cô hơi hoang mang bối rối: “Tôi đã làm thêm xong rồi,
đang định ra về.”
“Nói vậy, nếu tôi đến chậm một bước thì em có thể đã
về rồi, tôi sẽ không gặp được em.”
Đúng vậy, nếu cô về sớm vài phút thì sẽ đi lướt qua
anh mà không gặp được nhau. Có thể khi anh đang theo một thang máy lên đây, thì
cô cũng đang đi thang kia xuống dưới, nhưng vì sao cô lại không về sớm? Mà anh
cũng không đến muộn hơn? Không sớm không muộn, ngay trước khi cô chuẩn bị ra
về, anh lại xuất hiện trước cửa.
Ánh mắt của anh rất đặc biệt, giọng nói cũng thật nặng
nề: “Em biết không? Ban nãy tôi vừa ở câu lạc bộ mời một người bạn cũ từ nước
ngoài về nước thăm người thân ăn cơm.”
Cô có phần không rõ nguyên cớ, nếu anh mời bạn cũ dùng
cơm thì cớ sao phải thận trọng nói cho cô biết? Cô nhìn anh với vẻ khó hiểu,
anh cũng nhìn cô không hề chớp mắt: “Cậu bạn cũ đó, chính là người năm năm
trước đã hẹn tôi đến khách sạn Hilton.”
Cô đã hiểu, trái tim như dây đàn bị ngón tay gảy qua,
chấn động không thôi. Bạn cũ của Chương Minh Viễn, một người xa lạ cô chưa từng
gặp mặt, nhưng trong lúc vô tình đã thay đổi hướng đi của số phận cô. Nếu không
phải vì anh ta, làm sao cô có thể quen biết Chương Minh Viễn chứ?
Cùng lúc ấy cô cũng nhớ tới Juliet, cô sinh viên
trường nghệ thuật quyến rũ cuốn hút kia. Nếu không phải chị ấy dẫn cô tới khách
sạn Hilton, như vậy cô cũng sẽ không biết Chương Minh Viễn. Vào tháng chín ngày
đó khi cô thuận lợi vào đại học, Juliet quen một người nước ngoài rồi kết hôn
chớp nhoáng, nhanh chóng làm xong mọi thủ tục bay qua bờ đại dương gả đi làm vợ
một người nước ngoài, từ đó đến nay cũng không có tin tức hay qua lại gì nữa.
Đoạn quen biết ngắn ngủi giữa cô và Juliet, tựa hồ chỉ để làm nền cho sự gặp gỡ
giữa cô và Chương Minh Viễn.
Chương Minh Viễn thở dài đầy cảm khái: “Nếu hôm ấy cậu
ta không hẹn tôi, hoặc sau khi hẹn tôi xong thì đến đúng giờ đã định, chúng ta
sẽ không thể quen biết nhau. Em sẽ không chú ý đến tôi, tôi cũng không lưu tâm
đến em.”
Đúng vậy, ngày đó trong quán bar của khách sạn Hilton,
Bạch Lộ chỉ chú ý đến khách nam đi một mình. Nếu Chương Minh Viễn có bạn đi
cùng, cô căn bản sẽ không để ý đến anh. Thế nhưng, là tình cờ hay ý trời, ngày
ấy anh và cô đã gặp nhau lần đầu tiên.
Cảm thấy hơi buồn bực, Chương Minh Viễn từ trong túi
áo khoác lấy ra hộp thuốc lá, rút một điếu châm lửa. Hút vào một hơi dài, khói
thuốc chậm rãi phun ra tựa như một tiếng thở dài thật sâu. Bạch Lộ ngập ngừng
một chút, rốt cuộc vẫn nhẹ giọng nhắc nhở: “Anh ít hút thuốc một tí đi. Bác sĩ
đã nói, sức khỏe anh tốt nhất là nên cai thuốc cai rượu.”
Anh nhướng mày nhìn về phía cô: “Đây xem như em đang
quan tâm tôi sao?”
Đây là câu hỏi anh đã hỏi cô lần thứ hai, một lần nữa
cô mím môi không đáp. Dường như anh cũng không cần cô trả lời, cứ vậy đứng cách
cô vài bước trầm mặc hút thuốc lá. Ngón tay thon dài duỗi thẳng tắp, thuốc lá
được kẹp rất thấp, gần như là kẹp dưới gốc ngón tay. Cứ hút một hơi thuốc liền
dùng bàn tay che mặt một lần, tư thế rất đặc biệt. Trước đây cô chưa từng chú ý
tư thế hút thuốc của anh lại đặc biệt như vậy, bởi vì trước kia cô không hề để
ý đến anh. Bây giờ để ý rồi, nhưng ngược lại còn không bằng không để ý, bởi vì
cô để ý không nổi.
Cầm túi xách lên, cô quyết định mau chóng rời đi:
“Không có chuyện gì nữa thì tôi về trước đây.”
Anh dường như không nghe thấy, cứ lặng im như cũ mà
hút thuốc. Nhưng khi cô đi qua trước mặt anh, lại bị anh đột nhiên ôm chầm lấy.
Cánh tay mạnh mẽ cứng rắn của đàn ông, lồng ngực mở ra rộng rãi bỗng cùng nhau
vây bọc
