này làm em thiếu nợ ân tình của
người ta thay chị mất rồi.”
“Chị Dung Dung, chị tuyệt đối đừng nói thế, nếu nói
thiếu ân tình, chẳng phải em thiếu chị còn nhiều hơn sao. Hơn nữa cũng không
phải em đi cầu xin Âu Vũ Trì muốn anh ta giúp đỡ, là anh ta chủ động hỏi đến.
Những chuyện phiền phức này đối với chúng ta là vấn đề to tát, nhưng đối với họ
lại chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến. Anh ta còn nói sau này em có chuyện
gì không giải quyết được cứ đi tìm anh ta.”
Bạch Lộ cố sức kể lại thật sơ sài mọi chuyện, không
muốn để Thiệu Dung có cảm giác áy náy. Nhưng Thiệu Dung nghe xong càng nhăn
mày: “Lộ Lộ, trên thế giới này, không ai lại vô duyên vô cớ đối tốt với người
khác, tại sao Âu Vũ Trì lại nhiệt tình với em đến thế, em có nghĩ tới không?”
“Chị Dung Dung, chị nói gì vậy? Đừng nói chị nghĩ anh
ta có mưu đồ gì với em nhé, không thể nào đâu.”
“Tất nhiên anh ta không thể có mưu đồ với em, em đến
chỗ anh ta đi làm là do Chương Minh Viễn thu xếp, anh ta săn sóc em khắp nơi
như thế, rõ ràng là vì nể mặt Chương Minh Viễn. Nhưng mà Lộ Lộ này, không phải
em nói đã không còn qua lại gì với Chương Minh Viễn nữa sao?”
“Đúng là em đã không còn qua lại gì với Chương Minh
Viễn hết. Từ sau khi em dọn khỏi căn hộ của anh ấy, bọn em không hề liên lạc
với nhau nữa.”
“Em cũng không gặp lại anh ta sao?”
Bạch Lộ ngập ngừng giây lát, cuối cùng vẫn lắc đầu:
“Không có.”
Một cái liếc mắt vội vã qua cửa thang máy, không có
lấy một câu một chữ giao lưu nào, cô cảm thấy như vậy không tính là gặp mặt
đúng không?
Thiệu Dung chau mày không nghĩ ra: “Chương Minh Viễn
không tới tìm em nữa, xem chừng đã đem em quăng ra khỏi đầu rồi. Nhưng Âu Vũ
Trì ấy thế mà vẫn giúp đỡ em như vậy, chẳng lẽ… liệu anh ta có thực sự nảy sinh
tư tưởng gì với em không?”
Bạch Lộ dở khóc dở cười. Điều này làm sao có khả năng
chứ, Âu Vũ Trì không giống với Chương Minh Viễn, anh ta rất có hứng thú với nữ
sắc, bạn gái xinh đẹp tính ra nhiều như Coca trong siêu thị. Gần đây anh ta rất
thân thiết với một cô người mẫu, cô bé có thể nói là điển hình của kiểu con gái
có thân hình ma quỷ khuôn mặt thiên sứ, anh ta đang rất cuồng nhiệt với cô ấy
nha, làm sao có thể nhìn trúng Bạch Lộ được! Huống hồ Âu Vũ Trì còn có nguyên
tắc hành động thỏ không ăn cỏ gần hang, không bao giờ có quan hệ mập mờ với
nhân viên nữ trong công ty. Quả thực Thiệu Dung đã quá lo lắng rồi.
2.
Di động đổ chuông, Bạch Lộ không nghe thấy, cô đang
giúp đưa giấy tờ cho phòng khác. Khi về lại văn phòng mới phát hiện trong điện
thoại có cuộc gọi nhỡ, vừa lơ đãng mở ra xem bỗng sững người. Là Chương Minh
Viễn gọi đến, năm phút trước.
Từ sau khi chuyển đi khỏi căn hộ của Chương Minh Viễn,
đây là lần đầu tiên anh gọi điện cho cô, cô không biết tại sao lâu như vậy anh
không liên lạc rồi giờ lại muốn tìm cô. Mà có nên gọi lại không, nhất thời cô
có phần do dự không quyết định được.
Quan hệ giữa cô và anh phức tạp và khó xử như thế. Nói
ra cũng là từng chung sống với nhau, nhưng thực chất căn bản không phải loại
quan hệ kia. Nhưng nếu muốn hoàn toàn phủ quyết loại quan hệ trai gái này, thì
dẫu sao cô và anh cũng từng có một đêm duyên ngắn ngủi. Cô còn từng lừa gạt
anh; từng hận anh; thậm chí còn từng dùng phương pháp ngọc nát xương tan đi gài
bẫy uy hiếp anh; tương tự anh cũng từng căm ghét cô, hơn nữa không cam tâm bị
lừa bị uy hiếp, nhất định muốn cô rơi vào cái bẫy do chính mình sắp đặt. Sau
khi một cái bẫy bẫy cả hai người, ngược lại còn khiến cô và anh dần dần hiểu
được đối phương trong quá trình “sống chung”, cuối cùng hai bên cũng đạt được
hòa giải.
Cô của hiện tại xem như có quan hệ thế nào với Chương
Minh Viễn? Coi là bạn bè ư? Cô không biết, cô chỉ biết mình không thể xem anh
như một người bạn bình thường mà đối đãi. Chính là cô tuyệt đối sẽ không chủ
động gọi điện cho anh, kiểu như hai người bạn câu được câu chăng mà tám chuyện
vu vơ hỏi han dạo này thế nào. Cho nên cuộc gọi nhỡ này, cô nghĩ cả buổi vẫn
không biết có nên gọi lại hay không. Trong lòng giống như cất giấu một chú thỏ
nhỏ, cứ nhảy nhảy nhót nhót, trái tim không thể ổn định nổi.
Có đồng nghiệp trông thấy cô cầm điện thoại ngẩn người
bèn hỏi cô có chuyện gì. Cô nghĩ nghĩ rồi nói: “Có cuộc gọi nhỡ không biết có
nên trả lời không. Phải rồi, bình thường chị có gặp phải loại cuộc gọi không
biết có nên gọi lại như thế này không?”
“Có chứ, có những cuộc điện thoại không muốn trả lời
cho lắm, nhưng nếu người ta đã gọi đến thì dù sao cũng phải gọi lại một tiếng.
Di động có hiển thị cuộc gọi đến, em đã không nghe còn không chủ động gọi lại,
người ta còn tưởng em kiêu căng không thèm quan tâm đến họ. Dù thế nào đi nữa
vẫn cần phải thể hiện bản lĩnh bên ngoài.”
Lời của đồng nghiệp nhắc nhở Bạch Lộ, anh cũng đã gọi
điện cho cô, cô không nghe máy còn không gọi lại, anh sẽ hiểu lầm cô cố ý không
nhận điện thoại của anh. Ra khỏi văn phòng, nhằm tránh tiếp tục do dự, cô quả
quyết gọi vào số của anh.
Điện thoại chỉ reo hai tiếng đã được bắt, giọng nói
của anh vang lên bên tai,
