t
công ty có tên sàn chứng khoán, cha và chị đều dấn thân vào nghiệp chính trị,
đều rất có thành tích. Mỗi mình anh ta không có hứng thú gì với kinh tế lẫn
chính trị, chỉ làm việc mình thích. Cũng coi như một kẻ quái đản.”
“Cái này có gì kỳ quái đâu, sinh ra trong gia đình như
vậy, anh ta cũng đâu nhất định phải dấn thân theo con đường quan chức hay kinh
tế. Nếu tôi có điều kiện gia đình tốt như anh ta, tôi cũng chỉ làm việc mình
thích. Có điều cũng phải nói, cái trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không
chơi. Tôi còn muốn giữ lại cái mạng từ từ hưởng phúc.”
“Cho nên mới nói Chương Minh Viên là kẻ quái đản. Vốn
dĩ là con nhà quan được bao bọc cẩn thận, anh ta thì ngược lại, một lòng một dạ
muốn làm tay đua xe. Cái loại hoạt động đua xe này thực sự có tính nguy hiểm
cực lớn.”
“Đúng đó, hai năm trước anh ấy thi đấu bị tai nạn xe
thiếu điều mất mạng, nghe nói sau khi đưa đến bệnh viện từng một lần có dấu
hiệu tử vong. Tôi còn nhớ dạo đó tổng giám đốc Âu túc trực trong bệnh viện mấy
ngày liên tiếp, chuyện không ty cũng chẳng thèm quan tâm. Tình cảm giữa anh ấy
và Chương tiên sinh như thể anh em ruột thịt vậy.”
Các đồng nghiệp cứ anh một câu tôi một câu, Bạch Lộ
lẳng lặng lắng nghe, nghe về một Chương Minh Viễn cô không quen biết không thấu
hiểu. Sau đó, trưởng phòng đi từ ngoài vào, vừa trông thấy cô lập tức bảo đến
văn phòng của Âu Vũ Trì: “Tổng giám đốc Âu có việc tìm cô.”
Bạch Lộ vốn dĩ còn muốn nghe tiếp, thế nhưng trưởng
phòng đã vào nên mọi người cũng không tám chuyện nữa. Cô ôm một bụng tiếc nuối
rời khỏi phòng làm việc, đi đến mở cửa văn phòng tổng giám đốc: “Tổng giám đốc
Âu, anh tìm tôi có chuyện gì vậy?”
Âu Vũ Trì bảo cô ngồi xuống: “Anh nghe nói em xin nghỉ
hai ngày vừa rồi, nguyên nhân là gì vậy?”
Bạch Lộ hơi khó hiểu, trước đó cô đã nhớ xin phép cấp
trên trực tiếp cho nghỉ, cớ sao tổng giám đốc còn muốn đặc biệt hỏi han nguyên
nhân chứ? Nhưng tổng giám đốc chung quy vẫn là tổng giám đốc, đã hỏi thì cô
phải giải đáp, vả lại Âu Vũ Trì và cô cũng không thân quen gì lắm, nếu không
phải có Chương Minh Viễn, anh ta thèm đoái hoài đến hạng như cô sao? Cô bèn
giải thích cặn kẽ với vẻ rất chi là bổn phận của cấp dưới: “Tổng giám đốc Âu,
tôi đã nói với trưởng phòng rồi, vì một người bạn của tôi bị thương nằm viện
nên tôi mới xin nghỉ hai ngày chăm sóc chị ấy.”
“Có chuyện gì vậy? Sao bạn em lại bị thương nằm viện?
Tai nạn xe hả?”
Cô ngập ngừng một chút, không muốn nói dối: “Không
phải, bị người ta làm bị thương.”
Âu Vũ Trì rất ngạc nhiên: “Hả, bạn em là nữ đúng
không, là kẻ nào quá đáng tới nỗi đánh một cô gái nhập viện luôn vậy?”
Nguyên nhân bên trong cô cũng khó lòng giải thích,
liền nói qua loa quy tội cho bọn bọn côn đồ gây sự, quán bar bạn cô mở vì vậy
mà không làm ăn được, trong một lần khi xung đột xảy ra, còn bị chai bia đập vỡ
đầu.
Âu Vũ Trì nghe xong tỏ vẻ căm phẫn ngùn ngụt: “Không
thể tưởng tượng nổi, thực sự là không tưởng tượng nổi, thế này thì không còn
phép tắc gì rồi. Em cũng thật là, có côn đồ tới gây rối sao em không nói với
anh, nếu sớm biết anh đã gọi người tới dẹp yên từ lâu rồi, bạn em còn cần phải
chịu khổ vậy sao. May là giờ biết cũng không muộn, hai người đang lo lắng
chuyện này đúng không? Đừng lo, nói bạn của em quán bar muốn mở thế nào thì mở,
anh đảm bảo sẽ không có người đến làm phiền nữa.”
Bạch Lộ cũng đang lo lắng chuyện này thay Thiệu Dung,
quán bar đã đóng cửa hai ngày, nhưng vẫn không tránh khỏi có người tới làm
loạn, quét sơn hắt phân này nọ lên cửa. Nếu cứ thế này quán bar thực sự sẽ
không mở cửa nổi, muốn chuyển nhượng sợ cũng không xong, ai nhìn thấy quán xá
thế này mà dám tiếp nhận chứ! Vậy thì Thiệu Dung coi như mất hết vốn liếng.
Bây giờ Âu Vũ Trì xung phong muốn thay họ ra mặt, cô
không khỏi sáng mắt vui mừng: “Tổng giám đốc Âu, vậy tôi thay mặt bạn mình cảm
ơn anh nhé.”
Âu Vũ Trì vừa xua tay vừa vừa mỉm cười tỏ vẻ không
đáng kể: “Chuyện nhỏ thôi mà, đừng khách sáo. Sau này nếu có chuyện gì em không
tự mình giải quyết được thì cứ đến tìm anh. Anh giúp được chút gì thì nhất định
sẽ giúp.”
Âu Vũ Trì nhiệt tình và trượng nghĩa như vậy khiến
Bạch Lộ bỗng rung động trong lòng. Vừa nãy Chương Minh Viễn ghé qua, hành động
“rút đao tương trợ” của Âu Vũ Trì phải chăng là vì anh?
Sau khi Âu Vũ Trì nói sẽ dẹp yên chuyện phiền hà này,
vấn đề quả nhiên rất nhanh được giải quyết. Chẳng những không còn ai đến phá
phách trước cửa quán bar, mà sơn bị quét lên cùng phân bị hắt trước đây cũng có
người tự động đến dọn sạch trơn.
Sau khi Thiệu Dung nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe hẳn,
quán bar lại mở cửa lần nữa, đêm đó rất nhiều lẵng hoa được ùn ùn gửi đến không
ngớt, còn không thiếu các sếp từ các ban ngành quản lý. Đội mang đồng phục mũ
kê-pi[10'> từng ba ngày hết hai tìm
tới cửa bắt bớ cũng trở nên dễ nói chuyện khác thường. Có người còn nói: “Hóa
ra cô Thiệu quen biết Âu thiếu gia, sao không nói sớm chứ.”
Thiệu Dung chỉ cười nhẹ không đáp, ban đêm về nhà thấy
Bạch Lộ mới thở dài: “Làm thế nào bây giờ, thế