XtGem Forum catalog
Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324751

Bình chọn: 8.5.00/10/475 lượt.

vọng, trái tim anh cũng là

một mảnh chán chường, một nỗi chán chường sâu sắc khôn cùng.

Bạch Lộ nhanh chóng dọn khỏi căn hộ của Chương Minh

Viễn, định bụng trước mắt cứ chuyển đến chỗ Thiệu Dung ở tạm. Thiệu Dung trong

điện thoại tỏ ra hoan nghênh, còn nói chỉ cần cô đồng ý thì cứ tự nhiên ở bao

lâu cũng được. Về mặt công việc Chương Minh Viễn vẫn một mực đòi để anh thu

xếp, nhất quyết bảo cô đến công ty Âu Vũ Trì đi làm, không được phép nghi ngờ:

“Nếu em không đồng ý chuyện này, vậy thì tôi không cho em dọn đi.”

Bạch Lộ do dự một lát, cuối cùng cũng không từ chối

nữa.

Trước khi sắp xếp hành lý rời đi, Chương Minh Viễn còn

đem một phong bì dày nhét vào trong vali của cô. Phong bì này nhìn khá quen

mắt, cô nhớ ra chính là chiếc phong bì đựng ba vạn tệ mà khi đó cô nhờ Hoắc Mân

đến giao cho anh.

“Em không nợ tôi cái gì hết, cho nên món tiền này tôi

nên trả lại cho em.”

Cô nhỏ giọng: “Thế nhưng hai vạn tệ kia là tôi bồi thường

chiếc nhẫn cho anh…”

Anh ngắt lời cô: “Chiếc nhẫn đó là tôi tặng cho em,

tặng em rồi thì là của em, có làm mất cũng không cần bồi thường lại cho tôi.

Được rồi, không còn chuyện gì nữa, em đi đi, tôi đã bảo Đại Cường đến lấy hành

lý giúp em rồi. Tôi không tiễn em nhé.”

Khi chuông cửa vang lên, Chương Minh Viễn đã xoay

người trở về phòng. Bạch Lộ mở cửa để Đại Cường đi vào xách hành lý cho cô, lúc

rời đi cô kìm lòng không đặng mà ngoái đầu lại nhìn một cái.

Căn hộ cô đã sống trong vài tháng này, ban đầu khi dọn

đến, cô tâm không cam tình không nguyện biết dường nào, thế nhưng tại thời khắc

tốt đẹp nhất khi sắp sửa rời đi, cô lại phát hiện trong lòng mình có một tia

không đành lòng nhỏ bé mà dai dẳng – dùng sức quay đầu, cô dứt khoát kiên quyết

đóng cửa, để tiếng đóng cửa lanh lảnh như thẩ chiếc kéo cắt đứt sợi tình cảm

lưu luyến trong tim kia.

Bạch Lộ cứ thế dọn khỏi căn hộ của Chương Minh Viễn.

Cuộc sống tựa như một cuốn thiên thư không chữ, trang cũ vừa lật qua, trang mới

đã mở ra. Bàn tay số phận soạn nên nội dung gì trên trang sách, không ai có thể

biết được. Tất cả đều là ẩn số…



Thời gian trôi qua thật nhanh, Bạch Lộ đến công ty mới

đi làm bất tri bất giác đã gần được một tháng.

Chức vụ của cô vẫn là thư ký như cũ, Âu Vũ Trì sắp xếp

cho cô vào phòng hành chính. Vừa đến chỗ mới cần phải tập thích ứng, cô cố gắng

bắt bản thân nhanh chóng thích nghi với mọi sự vụ trong phạm vi công việc, thời

gian đầu hầu như ngày nào cũng tăng ca đến khuya mới về.

Trưởng phòng hành chính hết sức khen ngợi sự cần cù

của cô, đồng nghiệp còn có người thầm nói với cô: “Ban đầu nghe bảo em là do

tổng giám đốc Âu đích thân dàn xếp đưa vào công ty, bọn chị còn tưởng hoàng

thân quốc thích nào đến, đều đoán chừng sẽ rất khó khăn khi làm việc chung với

em. Không ngờ, em ngược lại là một người dễ chịu đến thế.”

Bạch Lộ nỗ lực làm việc như vậy, đến Âu Vũ Trì cũng có

phần ngạc nhiên, còn đặc biệt gọi cô đến dặn dò: “Làm việc thôi mà, không cần

bán mạng quá thế. Bất kể em làm ít làm nhiều làm tốt làm dở anh đều phát lương

cho em như nhau, cho nên tuyệt đối đừng tạo áp lực cho bản thân.”

Cái này nghe giống như lời của một tổng giám đốc nói

với nhân viên sao? Kẻ làm chủ nào mà không hy vọng nhân viên siêng năng có thừa

dốc sức bán mạng vì công ty. Ai dè anh ta thì ngược lại, còn bảo cô đừng quá

lao lực.

Cô không nhịn được mà buồn cười: “Tổng giám đốc Âu,

yêu cầu của anh đối với nhân viên đều như vậy sao?”

“Đương nhiên không phải, đối với em mới đặc biệt chiếu

cố thôi. Em là người Minh Viễn giao cho anh chăm sóc, vuốt mặt cũng phải nể mũi

chứ, đúng không?”

Trong lòng cô chợt động, muốn nói lại thôi. Ngược lại

Âu Vũ Trì bỗng nhớ ra hỏi: “Phải rồi, em còn liên lạc với Minh Viễn không?”

Cô lắc đầu, từ sau khi cô chuyển ra khỏi căn hộ của

Chương Minh Viễn thì không gặp lại anh nữa, cũng không có liên lạc dưới bất kỳ

hình thức nào. Anh biến mất khỏi cuộc sống của cô, tựa như con diều đứt dây

không biết bay về phương nào. Khi sống cùng anh, lúc nào cô cũng thấy anh

chướng mắt, thế nhưng sau khi dọn đi, cô lại thường hay nhớ đến anh, mà hễ chỉ

cần nhớ tới anh, trong lòng liền rối bời, giống như đay rối quấn thành cuộn

không nói rõ ràng được. Không dễ dàng gì mới lý giải rõ, trong thoáng chốc,

bỗng không còn chút rối rắm nào như thể làm ảo thuật. Một trái tim trống vắng,

ngược lại càng thêm băn khoăn tư lự.

Âu Vũ Trì dường như cố ý mà như vô ý: “Gần đây Minh

Viễn rất bận, tháng này nó không ở trong nước, trước tiên đến Ý coi đua xe F1,

rồi lại đi Anh thăm vợ chưa cưới, sau đó đi Mỹ thăm vợ chồng anh chị hai. Đúng

là một đứa bay trên không trung.”

Cô trầm mặc giây lát: “Tổng giám đốc Âu, nếu không còn

chuyện gì nữa tôi đi trước đây.”

Sau khi nói chuyện với Âu Vũ Trì, thời gian Bạch Lộ ở

lại văn phòng làm việc càng nhiều hơn. Cô cần công việc bận rộn để khiến bản

thân phân tâm. Một số người cùng việc nên nhớ không nên nhớ, cô đều không muốn

nghĩ đến nữa. Mà bận rộn, chính là biện pháp hữu hiệu nhất để phân tán tư

tưởng.

Gần đây Thiệu Dung cũng r