hần ngơ ngẩn và
nặng nề. Khi trông thấy cô, anh thoáng chấn động, ánh mắt vô cùng phức tạp đau
khổ.
Cô rưng rưng nhìn anh, trái tim đau đớn cực độ, không
chỉ vì nhìn thấy bộ dáng thân mật tay trong tay của anh và Ninh Manh, mà càng
vì Dương Quang so với trước đây dường như đã biến thành hai người. Anh từng là
một chàng trai sáng láng nhiệt tình như ánh mặt trời, nhưng giờ đây lại tối tăm
ảm đạm như bầu trời mù mịt ngày đông.
Đôi bên nhìn nhau, nhưng không có gì để nói. Thực ra
trong lòng cô chất chứa rất nhiều rất nhiều lời muốn nói cùng anh, muốn kể anh
hay. Thế nhưng khi đôi môi run run hé mở, chúng lại nặng trĩu như nham thạch
đến nỗi không cách nào thốt ra khỏi miệng.
Mà Dương Quang cũng chẳng nói với cô lấy một chữ. Chấn
động qua đi, đứng ngây trong giây lát, anh lại cúi đầu, hờ hững thản nhiên đi
qua như thể không nhìn thấy cô.
Ngược lại Ninh Manh dừng chân đến nói với cô một
tràng, giọng điệu đầy chỉ trích: “Chị còn đến tìm Dương Quang làm gì? Chị xem
chị đã hại anh ấy ra nông nỗi nào. Chị có biết những ngày này anh ấy sống đau
khổ biết bao nhiêu không? Sau khi ra khỏi cái nơi trại tạm giam đó, cả một thời
gian thật dài ngày nào ảnh cũng mơ thấy ác mộng. Tôi theo anh ấy đi ra ngoài
giải khuây cả tháng trời mới khá lên một chút, chị lại chạy tới đây quấy nhiễu
ảnh. Tôi cầu xin chị đừng có xuất hiện trước mặt ảnh nữa, hai người đã kết thúc
rồi, hoàn toàn kết thúc rồi. Chị buông tha cho anh ấy sống một cuộc sống yên
bình có được không?”
Kết thúc rồi, hoàn toàn kết thúc rồi – Bạch Lộ sao lại
không hiểu điều này chứ, nước mắt trong phút chốc như mưa rơi vần vũ. Bây giờ
có đem mọi hiểu lầm ra giải thích lẫn làm sáng tỏ, cô và Dương Quang cũng không
thể quay về như trước được nữa. Đã không quay về được nữa, Dương Quang cũng
không phải Dương Quang thuở ban đầu, cô cũng không còn là cô thuở ban đầu. Cô
có đi tìm anh khóc lóc kể lể chỉ càng làm tăng thêm nỗi thống khổ của cả hai:
hóa ra tất cả mọi thứ đều không phải sai lầm của anh và em, mà do bàn tay xoay
vần của số phận nhẫn tâm đùa bỡn chúng ta.
Có duyên yêu nhau, nhưng không có phận bên nhau, đây
chính là kết cục thê lương cuối cùng cho mối tình giữa cô và Dương Quang. Bất
kể cô cam hay không cam tâm, bàn tay số phận đã tuyệt tình vẽ nên một dấu chấm
tròn cho họ.
Sau khi kéo lê đôi chân nặng trĩu rời khỏi khu chung
cư nhà Dương Quang, Bạch Lộ mắt còn đọng nước một mình bước đi trên đường trong
mịt mờ vô định. Cô không biết bản thân còn có nơi nào để đi, thế gian tuy lớn,
nhưng không hề có lấy một nơi trú ẩn thuộc về cô, để cho cô trong những lúc
buồn đau trơ trọi có thể trốn vào thỏa sức khóc lóc. Nếu cô vẫn còn cha mẹ, nỗi
đau thất tình có lẽ sẽ được xoa dịu trong sự an ủi của tình thân. Thế nhưng cô
chỉ có một mình, mọi đau khổ cùng mất mát, cô chỉ có thể tự thân gánh lấy.
Cô gánh vô cùng mệt mỏi, mệt mỏi hết sức! Cô muốn cho
bản thân hoàn toàn thả lỏng một chút. Khi trông thấy một quán bar bên đường, cô
bước vào không chút do dự: “Cho tôi một ly rượu mạnh nhất.”
Cô không chỉ uống một ly, mà là hết ly này đến ly
khác. Trên thế gian này, dùng cái gì để giải sầu đây? Chỉ có Đỗ Khang[6'>.
Túy hương lộ ổn nghi tần đáo, thử ngoại bất kham hành…[7'>
Chẳng mấy chốc cô đã uống say…
Khi Chương Minh Viễn ngồi xe do Đại Cường lái đi tới
dưới lầu tòa nhà văn phòng Thiên Đô Quốc Tế, vừa lúc trông thấy Bạch Lộ bước
lên một chiếc taxi, anh lập tức bảo Đại Cường đuổi theo.
Bấy giờ vừa vặn hơn năm giờ chiều, giờ cao điểm giao
thông, xe cộ ùn ùn nhưng không nhích đi nổi, trên đường xe kẹt thành một hàng
dài. Đợi một lúc, anh trông thấy Bạch Lộ rời khỏi xe taxi trước mặt xuống đi bộ
về phía trước, anh cũng mở cửa xuống xe, dặn Đại Cường lái xe quay về gara xong
có thể tan làm trước.
Chương Minh Viễn không biết Bạch Lộ muốn đi đâu, cũng
không định lên hỏi cô, chỉ bám theo cô qua khắp các con đường dãy phố từ xa xa,
cuối cùng đến một khu nhà. Anh trông thấy cô dừng bước trước một tòa nhà chung
cư, luẩn quẩn không đi. Anh không khó đoán ra vì sao cô nấn ná ở đây, mà sự
thực cũng nhanh chóng chứng minh phỏng đoán của anh – anh trông thấy Dương
Quang đi từ ngoài về.
Dương Quang không đi một mình, bên cạnh còn có một cô
gái xinh đẹp. Hai người tay trong tay cùng nhau đi từ ngoài về, vừa nhìn là
biết quan hệ thân mật. Khi phát hiện Bạch Lộ đang chờ dưới nhà, Dương Quang
chấn động toàn thân, bước chân cũng khựng lại, sau khi đứng thẳng bất động
trong giây lát cậu ta lại chợt cúi đầu, nhanh chân đi về nhà như thể không nhìn
thấy cô. Ngược lại cô gái xinh đẹp bên cạnh cậu ta dừng lại nói chuyện với cô,
giọng điệu cực kỳ không tốt.
Bạch Lộ khóc, nước mắt như mưa như thác không ngừng
không nghỉ. Như thể một đứa trẻ đáng thương không ai giúp đỡ, ngoài khóc lóc ra
không còn cách nào khác biểu lộ tâm tình khó chịu của bản thân. Sau khi lững
thững đi không mục đích trên đường một hồi lâu, cô vào một quác bar, uống rượu
cực mạnh hết ly này đến ly khác. Anh biết, cô muốn mượn men rượu hòng làm tê
liệt nỗi đau.
Anh n
