ào một chút, nhớ mang máng mình vừa
khóc vừa kể lể rất nhiều điều trong lòng, nếu bị Chương Minh Viên nghe thấy thì
biết làm sao đây? Cũng may, cô uống vào xong nói năng lộn xộn khiến anh nghe
không hiểu.
Trận say rượu này khiến Bạch Lộ đau đầu mất mấy ngày,
trong lúc đó cô thậm chí còn hơi sốt, vì thế Chương Minh Viễn tìm một bác sĩ
đến nhà khám bệnh cho cô, tiêm thuốc kê đơn, dặn dò phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng
đầy đủ. Khi cô tỏ ý cảm ơn anh, anh giở giọng vui đùa nói: “Mấy hôm trước là em
chăm sóc tôi, tôi vừa khỏe thì em lại đổ bệnh. Tôi nói liệu em có cố ý không đó,
không cam lòng chăm sóc tôi vài ngày nên thế nào cũng phải bắt tôi đền bù hở?”
Bạch Lộ không muốn Chương Minh Viễn chăm sóc mình,
nhưng trong nhà ngoài cô ra chỉ còn có anh, cô bị ốm nằm trên giường khó tránh
khỏi cần trà cần nước, ngay cả cố ý không đi gọi anh, nhưng cứ đến giờ anh tự
nhiên lại vào phòng xem xét, ngoài việc thêm trà thay nước còn muốn đút cô uống
thuốc. Bác sĩ kê thuốc viên cùng thuốc pha, anh đem thuốc viên chia đúng liều
rồi còn pha thuốc vào nước đâu ra đó.
Khi anh lần đầu tiên pha thuốc cho cô, cô bỗng không
nhịn được mà bật khóc. Bởi vì sau khi anh dùng nước sôi pha thuốc xong, còn lấy
một chiếc ly khác đem nước thuốc đổ qua đổ lại giữa hai ly, vừa đổ vừa thổi,
làm cho chúng nguội đi một chút, khi uống sẽ không bị nóng quá.
Còn nhớ hồi nhỏ, khi cô còn là đứa con gái bé bỏng
được cha mẹ yêu thương, ba mẹ đút cô uống thuốc pha cũng xử lý như vậy, chỉ sợ
làm bỏng cô. Hôm nay cha mẹ sớm đã an giấc ngàn thu dưới suối vàng, cô còn
tưởng cả đời này sẽ không còn ai đối đãi với mình như thế. Vậy mà hoàn toàn
không ngờ, lại được chứng kiến Chương Minh Viễn pha thuốc theo cách y hệt ngày
xưa cho cô.
Nước mắt không nén được mà tràn ra, thoáng chốc, cô
dường như lại trở thành cô bé con năm đó vừa nghe phải uống thuốc liền khóc lóc
không chịu nghe lời. Tất nhiên nước mắt rơi xuống của cô hôm nay cũng không
phải vì lý do ngày trước.
Chương Minh Viễn bị cô làm cho ngạc nhiên hết sức:
“Sao tự nhiên lại khóc, con gái bọn em quả nhiên làm bằng nước.”
Cô nghẹn ngào hỏi: “Tại sao anh… lại pha thuốc như
vậy?”
Anh nhìn nhìn hai chiếc cốc trong tay, nói: “Hồi tôi
còn nhỏ mẹ tôi cũng đút tôi uống thuốc như thế, tôi học từ mẹ đó. Em vì cái này
mà khóc à? Có phải… hồi nhỏ mẹ em cũng đút em uống thuốc thế này không?”
Bạch Lộ không trả lời, nhưng nước mắt càng tuôn rơi
mãnh liệt chính là sự mặc nhận rõ ràng nhất. Ba mẹ qua đời đã nhiều năm, ấn
tượng của cô về họ, đã không thể tránh khỏi dần phai màu cùng nhạt nhòa theo
dòng chảy thời gian. Nhưng mà Chương Minh Viễn cẩn thận đút cô uống thuốc như vậy,
ký ức bị khuấy động, trong lòng xót xa không chịu nổi, nước mắt như thủy triều.
Chương Minh Viễn đem ly thuốc đã pha xong đặt vào tay
cô, giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Đừng khóc nữa, mau uống thuốc đi, không còn
nóng nữa đâu.”
Nước mắt rơi vào trong ly, hòa với nước thuốc uống
xuống, cô cảm giác ly thuốc này. đặc biệt ấm áp.
Sau khi sức khỏe hoàn toàn khôi phục, Bạch Lộ và
Chương Minh Viễn nói chuyện một hồi. Cô muốn chuyển đi, càng sớm càng tốt, hy
vọng anh có thể đồng ý. Sống với anh gần ba tháng, hai người đã không còn ôm
lòng thù địch như trước đây, đều hiểu biết về nhau nhiều hơn, cô tin anh sẽ
không làm khó cô nữa. Mà lúc ban đầu, nguyên nhân anh khăng khăng đòi cô dọn
đến đây chẳng qua cũng chỉ vì muốn làm khó cô mà thôi.
Quả nhiên anh không hề gây khó dễ cho cô, im lặng
trong giây lát rồi hỏi: “Sau khi chuyển đi em có chỗ nào ở chưa? Nếu không có,
tôi còn một căn hộ khác có thể tạm cho em mượn ở một thời gian.”
Tuy giọng điệu hờ hững, nhưng không khó nghe ra trong
lời nói ẩn chứa một tia quan tâm. Trong lòng chợt ấm áp, cô nhẹ nhàng từ chối
khéo: “Cảm ơn anh, không cần đâu, tạm thời tôi sẽ chuyển đến chỗ chị Dung Dung
ở vài ngày, rồi mới từ từ kiếm nhà trọ.”
Nếu vẫn sống trong căn hộ của anh, vậy thì chuyển đến
chỗ này hay chỗ kia có khác biệt gì đâu? Trong mắt người ta cô vẫn là đứa con
gái được anh bao nuôi, trong khi trên thực tế, cô và anh không phải loại quan
hệ đó.
Có lẽ anh cũng hiểu rõ điều này nên không kiên trì
nữa: “Được, em tự tìm chỗ ở, có điều công việc của em cứ để tôi thu xếp cho.
Tôi đã nói với Âu Vũ Trì để em đến công ty cậu ấy đi làm, lúc nào tới nhậm chức
cũng được.”
Cô lại lắc đầu: “Không cần đâu, tôi sẽ tự mình giải
quyết.”
Nhưng về điểm này anh lại không chịu nhượng bộ: “Không
được, vấn đề này nhất định phải để tôi giải quyết. Chuyện của em ở Thiên Đô
Quốc Tế đều do tôi mà ra, về tình về lý, tôi hẳn phải đền bù cho em một công
việc.”
Cô đã nghĩ thông suốt: “Cũng không thể trách anh, bây
giờ tôi cảm thấy tất cả đều là mệnh.”
Hết thảy đều là mệnh, chẳng chút nào do người[8'> – giờ đây Bạch Lộ mới
hiểu sâu sắc câu này. Đối với tất cả những gì bản thân đã trải qua, ngoại trừ
câu này, cô cảm thấy không thể dùng lời nào khác để giải thích tốt hơn.
Chương Minh Viễn dường như cũng rất xúc cảm: “Tất
cả đều là mệnh, có lẽ vậy.”
Giọng nói của anh đầy thất
