ất bận rộn, bận yêu đương.
Rốt cuộc cô cũng thực sự động lòng với vị Thành tiên sinh kia, biết rõ không
thể mà vẫn làm, cô như thiêu thân lao đầu vào lửa: “Đừng nghĩ nhiều như vậy làm
gì, kim triêu hữu tửu kim triêu túy[9'>.”
Thực sự là kim triêu hữu tửu kim triêu túy, Thành tiên
sinh cơ bản đã làm xong thủ tục di dân, năm sau sẽ mang vợ yêu và con gái nhỏ
đến Canada định cư. Thiệu Dung chẳng qua chỉ là một người đẹp qua đường trước
khi anh ta ly hương rời khỏi đất nước. Thực ra trong lòng Bạch Lộ cảm thấy cực
kỳ không đáng cho Thiệu Dung, nhưng chính Thiệu Dung cam tâm tình nguyện nên cô
cũng không còn cách nào khác.
Thiêu Dung chỉ cầu kim triêu hữu tửu kim triêu túy,
nhưng người ta vẫn không chịu cho cô một cơn say. Chẳng mấy chốc Thành phu nhân
đã nghe thấy tin đồn mà tìm tới cửa, người này nhìn qua liền biết là một phụ nữ
có xuất thân rất cao, đầy vẻ kiêu ngạo ngang ngược. Khi ấy chị ta hung ác nói
sẽ cho Thiệu Dung biết tay, mà cái sự cho biết tay đó còn ghê gớm hơn cả tưởng
tượng. Nhiều ngày liên tiếp, quán bar Kỷ Hồi Túy đều bị bọn lưu manh tới quấy
phá, đồng thời các loại cơ quan công thương, thuế má, phòng cháy, vệ sinh vân
vân cũng lục tục có người kéo đến soi mói bới móc.
Có khách quen cực kỳ buồn bực, thầm hỏi Thiệu Dung có
chuyện gì: “Nhìn kiểu này không chừng cô đã đắc tội với cả hai bên hắc bạch
rồi.”
Thiệu Dung không ngờ Thành phu nhân lại lợi hại đến
thế, Thành tiên sinh lại tránh không gặp mặt, bỏ lại hết thảy cục diện rắc rối
cho một mình cô. Đêm đó lại có người cố ý gây sự ở quán bar, cô ra mặt ngăn
chặn. Trong lúc hỗn loạn có một chai bia bay tới, đập vỡ một tiếng thật vang
trên đầu cô…
Bạch Lộ nhận được thông báo liền khẩn trương chạy tới
bệnh viện, vừa thấy cái đầu quấn băng trắng dày cộp của Thiệu Dung liền đau
lòng muốn rớt nước mắt. Quá đáng, thực sự quá đáng, Thành phu nhân cho dù muốn
báo thù tội đoạt chồng, cũng không nên ra tay nặng đến thế chứ? Huống chi
chuyện này suy cho cùng là trách nhiệm của gã chồng chị ta, trong nhà đã có vợ
có con gái tại sao còn muốn dây dưa mập mờ với phụ nữ bên ngoài? Đem trách
nhiệm đổ hết lên đầu Thiệu Dung thật không công bằng.
Thiệu Dung ngược lại còn đặc biệt bình tĩnh: “Là chị
tự chuốc lấy, chị gieo gió thì phải gặt bão. Chị cứ tưởng không quan tâm thiên
trường địa cửu, chỉ cần đã từng có nhau là đủ rồi, nhưng chị lại quên mất, có
những thằng đàn ông trước tiên cần phải xem kỹ liệu có đáng để từng có hay
không.”
Thành tiên sinh chính là loại đàn ông ba không điển
hình, không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm, vẻ ngoài lịch sự
nho nhã có lễ độ khiến anh ta rất dễ dàng đạt được sự coi trọng của phụ nữ, cho
dù là phụ nữ đã từng trải như Thiệu Dung cũng bị anh ta làm rung động. Cho dù
có nhận thức thật rõ ràng rằng hai người sẽ không có kết quả cũng cam lòng kim
triêu hữu tửu kim triêu túy. Nhưng qua cơn say này lại tỉnh dậy một cách khó
khăn chật vật, không lưu lại bất kỳ hồi ức tươi đẹp nào.
Sau khi Thiệu Dung bị thương, quán bar tạm thời đóng
cửa, Bạch Lộ xin nghỉ hai ngày đến bệnh viện chăm sóc chị. Đến ngày thứ ba
Thiệu Dung đã có thể xuất viện, buổi sáng Bạch Lộ trước tiên đến bệnh viện làm
xong thủ tục xuất viện đón chị về nhà, sau đó lại chạy đến công ty đi làm.
Hai chiếc thang máy của tòa nhà văn phòng hoạt động
trơn tru liên tục, Bạch Lộ vào một chiếc để lên tầng làm việc. Khi bước ra khỏi
thang máy thì cánh cửa kim loại của thang bên cạnh đang từ từ khép lại. Cô vô
tình nhìn liếc qua, liếc thấy một khuôn mặt quen thuộc bên trong cánh cửa – là
Chương Minh Viễn, anh đã về rồi! Bước chân vốn đang vội vàng hối hả nhất thời
khựng lại.
Anh cũng trông thấy cô, hai hàng lông mày khẽ nhướng,
mang theo một vẻ hơi bất ngờ. Khi cửa thang máy sắp sửa đóng kín, anh nhẹ mỉm
cười với cô, đôi môi đẹp vừa đầy đặn vừa có độ cong, cười lên trông thật đẹp
mắt.
Ngơ ngác đứng trước cửa thang máy đã đóng chặt, trái
tim Bạch Lộ khẽ khàng lay động, tựa như cành liễu xanh mơn mởn đong đưa trong
gió xuân tháng ba.
Trong văn phòng, một đám đồng nghiệp đang cười đùa tụm
lại với nhau ăn gì đó. Thấy Bạch Lộ đến liền gọi cô: “Bạch Lộ, tới đúng lúc
lắm, có sô-cô-la ăn nè.”
Cô đi qua, thấy trên bàn bày hai hộp sô-cô-la Cadbury
của Anh. Mọi người đang ăn ngon lành, cô cũng nhón đại lấy một viên vừa bóc vừa
hỏi: “Ai đãi à?”
“Chương tiên sinh đãi đó, anh ấy vừa từ nước ngoài về,
coi như một chút lòng thành.”
Động tác bóc kẹo của cô chợt khựng lại: “Chương tiên
sinh á?!”
“Đúng vậy. À, em không biết Chương tiên sinh là ai hả?
Anh ấy là bạn thân của tổng giám đốc Âu, cũng là một trong những cổ đông của
công ty. Có điều anh ấy chỉ đầu tư ăn hoa hồng, không phụ trách công việc cụ
thể trong công ty, cho nên bình thường rất ít khi tới công ty.”
Bạch Lộ có phần bất ngờ, hóa ra công ty này Chương
Minh Viễn cũng có cổ phần, anh chưa bao giờ đề cập đến. Nhắc tới Chương Minh
Viễn, các đồng nghiệp liền râm ran trò chuyện xoay quanh chủ đề này.
“Anh trai của Chương tiên sinh nghe nói kinh doanh mộ