trực tiếp gọi thẳng tên cô: “Bạch Lộ.”
Không hiểu sao cô hơi luống cuống, bèn cố tự trấn
định: “Xin lỗi, ban nãy anh gọi điện tôi không nghe thấy, có chuyện gì không?”
“Không có chuyện gì đặc biệt, mấy hôm trước tôi vừa từ
nước ngoài về, mang theo hai hộp quà lớn, muốn tặng em một phần. Buổi tối có
rảnh ra ngoài ngồi một lát được không? Tôi mời em ăn cơm, nhân tiện đưa quà cho
em.”
Chần chừ giây lát, cô uyển chuyển từ chối: “Cảm ơn
anh, bạn của anh nhiều như vậy, quà tặng nhất định không đủ, tôi không cần đâu,
anh tặng người khác đi. Với cả, tối nay tôi có việc rồi, cảm ơn anh đã mời tôi
đi ăn, tôi xin nhận ý tốt của anh, tôi không đi được đâu.”
Anh không nói gì một hồi lâu, cô bèn dè dặt nói: “Nếu
không có việc gì nữa tôi cúp máy đây, đang trong giờ làm việc.”
“Chờ chút,” cuối cùng anh cũng mở miệng, “Bạch Lộ, tôi
tưởng chúng ta không làm kẻ thù thì chính là bạn bè, nhưng xem ra em dường như
không muốn làm bạn tôi. Em… không phải vẫn còn hận tôi chứ?”
“Không không,” cô cuống quýt phủ nhận, “Tôi từ lâu đã
không còn hận anh rồi. Thực ra tôi càng có lỗi với anh nhiều hơn, anh không hận
tôi nữa đã là tốt lắm rồi.”
“Nếu tôi còn hận em thì sẽ không để em chuyển đi. Sau
khi em đi cũng không hề liên lạc với tôi nữa, nếu tôi không gọi điện cho em, có
phải em đã quên luôn vẫn còn có một người là tôi đây không?”
Tiếng nói nhẹ nhàng, giọng điệu thản nhiên, giống như
cất giọng vui đùa, là phong cách nói chuyện quen thuộc của anh. Cô không biết
nên trả lời ra sao, đành phải qua quýt lấy lệ: “Tôi… tôi gần đây quả thực rất
bận. Nghĩ anh cũng bận, nên không có chuyện gì cũng không muốn quấy rầy anh.”
Anh trầm mặc chốc lát: “Thôi được, em bận chuyện em
đi, tôi không quấy rầy em nữa.”
Điện thoại đã ngắt, Bạch Lộ dù trút được gánh nặng,
nhưng lại buồn bã như thể mất mát gì đó. Hai loại cảm giác hoàn toàn tương phản
nhau, mâu thuẫn đan xen trong lòng thành một cuộn đay rối bời.
Ngày hôm sau ở công ty, Bạch Lộ nhận được một bưu kiện
chuyển phát nhanh từ cùng thành phố. Khi ký nhận bưu điện, cô nhìn thấy dòng
tên tuổi và địa chỉ người gửi, tay cầm bút tức khắc trở nên hơi yếu ớt cùng do
dự. Có điều không chịu được sự chần chờ của cô, nhân viên chuyển phát nhanh
liền không ngừng thúc giục: “Cô Bạch, phiền cô nhanh lên một chút, tôi còn
nhiều đơn hàng phải vội chuyển đi.”
Sau khi ký nhận, thừa dịp buổi trưa mọi người đều
không có trong văn phòng, Bạch Lộ mới ngần ngần ngừ ngừ mở kiện hàng. Bên trong
là một hộp quà tặng tinh xảo, vừa mở niêm phong hộp, liền có một làn hương hoa
nhài vừa tinh khiết vừa nồng nàn bay ra. Mùi thơm quen thuộc như vậy, cô cơ hồ
lập tức đóa ra được thứ đựng trong hộp quà là gì.
Quả nhiên, sau khi mở hộp ra hết, cô vừa nhìn liền
thấy loại xà phòng gội đầu làm từ thực vật nguyên chất của Anh Quốc mà mình vẫn
quen dùng. Ngoài cái này ra, còn có sữa tắm và nước hoa cùng bộ nhãn hiệu. Trên
một tấm card nho nhỏ có ghi một hàng chữ với nét bút mạnh mẽ cứng cáp quen
thuộc: “Một chút quà mọn, không hề sang quý. Em thích thì giữ lại, không thích
thì cho người khác đi.”
Nhìn hộp quà trong tay, Bạch Lộ sững sờ thật lâu.
Chương Minh Viễn đến Anh lần này, lại từ nơi xuất xứ ngàn dặm xa xôi ở nước Anh
mang về một bộ sản phẩm hoa nhài.
Hương hoa nhài nhẹ nhàng vấn vít, một loại mùi hương
có thể khiến người ta say sưa. Hít thở sâu một chút, trong phổi đều lấp đầy
hương thơm ngát. Vốn dĩ là mùi hương có thể giúp nâng cao tinh thần làm tỉnh
táo, cô lại bất giác cảm thấy tinh thần hơi nhiễu loạn…
Nguyên một buổi chiều Bạch Lộ đều mất tập trung, cô
không biết bản thân bị làm sao nữa? Loáng thoáng mơ hồ có chút hiểu ra, nhưng
lại không muốn soi xét rõ hơn…
Điện thoại nội bộ trên bàn đổ chuông, cô nhấc máy lên
nghe, thì ra là một anh đồng nghiệp từ phòng tiêu thụ gọi đến muốn hẹn cô cùng
đi ăn, cô từng từ chối khéo anh ta hai lần, lần thứ ba này, cô do dự một chút
đoạn gật đầu đồng ý.
Lúc tan tầm trời bắt đầu đổ mưa, những sợi mưa liên
miên dày đặc như tua cờ, Bạch Lộ không mang dù, anh đồng nghiệp kia cũng không
có, ở trước cửa tòa nhà bắt taxi cũng không được, nửa tiếng trôi qua mà vẫn còn
đứng dưới lầu công ty. Anh ta có phần ngượng ngùng: “Ngại quá, em có đói không?
Hay là tối nay chúng ta đến quán ăn gần đây ăn tạm chút gì đi, lần sau lại mời
em đi ăn ngon.”
Cô gật đầu không phản đối: “Ừ.”
Quán ăn gần nhất cũng cách đó mấy chục mét, những sợi
mưa lành lạnh tung bay ngập trời, dính vào quần áo ẩm ướt. Anh đồng nghiệp rất
ga-lăng cởi áo khoác ngoài muốn che trên đầu Bạch Lộ, động tác này có chút thân
mật, cô bèn từ chối một cách lúng túng: “Không cần đâu, có mấy bước thôi mà,
mưa cũng không lớn.”
Vừa nói cô vừa chạy trước vào trong màn mưa, trốn
tránh đôi tay nhiệt tình kia.
Ăn tối ở quán ăn cũng đã gần tám giờ. Anh đồng nghiệp
rất khéo nói, kể lại những chuyện mình đã trải qua sinh động như thật, nhưng
Bạch Lộ nghe mà như không, chỉ bị động duy trì tư thế lắng nghe mà thôi. Ăn
xong anh ta lại hẹn cô cùng đi xem phim, cuối cùng cô quyết định khôn
