hưng đột nhiên lại bị báo phải hủy bỏ hôn ước, cô cũng sẽ không
chịu đựng nổi. Mà cô ngay từ đầu cũng không muốn tranh giành một người đàn ông
với Tình Tử. Thứ giành giật được, không khỏi dính huyết lệ của kẻ khác, cô có
đạt được cũng sẽ cảm thấy bất an khôn nguôi.
Âu Vũ Trì dẫn Bạch Lộ đi gặp Chương Minh Dao, vẻ mặt
chị âm u nặng nề như mây đen dồn nén trên không trung, chất vấn Bạch Lộ một
cách không hề khách khí: “Lúc trước cô nói thế nào với tôi chứ, nói cô và Minh
Viễn thực ra không phải quan hệ tình nhân như chúng tôi tưởng, sẽ không gây ra
bất kỳ ảnh hưởng gì tới tình cảm giữa nó và vợ chưa cưới. Kết quả thì sao? Rõ
ràng cô đã dọn đi, tại sao còn chuyển về sống chung với nó? Giờ Minh Viễn nó
như uống phải bùa mê thuốc lú của cô, khi không dám đề xuất giải trừ hôn ước với
Tình Tử. Có phải cô rất phấn khởi rất vui vẻ đúng không? Cô có biết phá ngang
hôn ước của người khác như thế là rất đáng hổ thẹn không, cô là kẻ thứ ba đáng
xẩu hổ.”
Bạch Lộ sớm đã biết mình và Chương Minh Viễn bên nhau
danh không chính ngôn không thuận, dù thế nào cũng không định tranh giành với
Tình Tử, chung quy cô vẫn phải cùng chia sẻ người đàn ông của cô ấy, cái mác kể
thứ ba đã đính lên thì có muốn trốn cũng không thoát. Cô chỉ có thể cúi đầu xin
lỗi trong hổ thẹn: “Em xin lỗi.”
Sắc mặt Chương Minh Dao hơi dịu lại, giọng điệu cũng
hòa hoãn hơn: “Tôi biết cô không phải loại con gái hồ ly tinh, cô ở bên Minh
Viễn cũng không đòi hỏi nó cái này cái nọ. Vốn dĩ chuyện của hai người tôi định
nhắm một mắt mở một mắt cho qua, tạm thời cứ để nó chơi bời một chút trước khi
kết hôn. Có điều hiện giờ nó đã chơi hơi quá giới hạn, tôi không thể để nó tùy
ý vượt quá trớn như vậy. Tình Tử đối xử với nó rất tốt, lúc trước nó bị tai nạn
xe nằm viện hơn nửa năm, đều là con bé cực khổ ngày đêm chăm sóc nó. Làm sao
nó có thể nói chia tay là chia tay. Chỉ có thể là cô rời đi, cô nhất định phải
mau chóng rời khỏi nó, càng nhanh càng tốt.”
Bạch Lộ biết cuối cùng cũng có một ngày mình phải rời
xa Chương Minh Viễn, có điều không ngờ rằng, ngày chia ly lại đến nhanh hơn dự
liệu. Nguyên bản dự tính còn vài tháng, thế nhưng hiện tại xem ra đã không còn
thời gian nữa rồi. Nghĩ đến việc phải rời khỏi anh, cho dù là việc sớm đã biết
trước, trái tim vẫn đau đớn quặn thắt. Đau đến nỗi hai mắt đẫm lệ mịt mờ.
“Cô cũng không cần quay lại chỗ Minh Viễn nữa, tôi cho
cô một vé máy bay chiều nay đến Thượng Hải, hành lý tùy thân cùng chi phí đều
đã thu xếp đâu vào đấy cho cô rồi. Cô đồng ý với tôi, sau khi rời Bắc Kinh
không được liên lạc với nó nữa, càng không được gặp mặt nó.”
Im lặng lắng nghe, lặng lẽ rơi lệ, Bạch Lộ không nói
một lời, cứ đứng ngây ra như một con rối gỗ. Thật lâu thật lâu sau, mới khó
khăn nặn ra một câu: “Em muốn… gặp Minh Viễn lần cuối.”
Sau khi rời khỏi chỗ của Chương Minh Dao, Bạch Lộ đi
thẳng đến phòng chế tác gốm của Chương Minh Viễn. Nguyên buổi chiều anh đều ở
đây chuyên tâm làm gốm.
Phòng làm việc ở đây rất lớn, chia làm hai tầng trên
dưới, tầng dưới để làm gốm, là nơi những người thích làm gốm thủ công hưởng thụ
lạc thú DIY, có nhiều vị nghệ nhân chế tác gốm đảm nhiệm làm thầy hướng dẫn ở
đây. Tầng trên là khu vực tư nhân của Chương Minh Viễn, có phòng chế tác độc
lập của riêng anh. Anh thích một mình đơn độc nặn gốm, không thích bị người
khác quấy rầy. Nhưng đối với Bạch Lộ, anh có thể phá lệ.
Chương Minh Viễn nhiều lần dẫn Bạch Lộ đến phòng làm
việc “chơi đất sét”, tay cầm tay chỉ cô nhào đất, kéo phôi, điêu khắc, tô màu,
đánh bóng… Từng buổi chiều trong ánh nắng rực rỡ hay dưới mưa bụi mịt mùng, hai
người cùng nhau trải qua với đất sét nặn gốm. Hai đôi tay tùy ý di chuyển theo
cảm giác, cùng nhau chế tạo nên từng tác phẩm gốm độc nhất vô nhị.
Có lúc Bạch Lộ hứng chí lên, cầm một cục đất sét tính
nặn thành hình dạng Chương Minh Viễn, thế nhưng khổ nỗi tay nghề có hạn, chỉ có
thể miễn cưỡng nặn thành bộ dạng đại khái của một người đàn ông. Anh nhìn xong
bèn phì cười: “Không phải chứ, anh xấu thế này sao?”
Sau đó anh cũng tiện tay cầm lấy một cục đất sét,
phỏng theo hình dạng của cô nặn thành một bức tượng gốm nhỏ, tay nghề của anh
hiển nhiên siêu hơn cô, bức tượng kia nặn trông giống hệt cô. Cô cầm qua nhìn
cả buổi, trong lòng đột nhiên chợt động. Đem hai bức tượng đất nhập lại nhào
thành một cục đất sét giữa hai tay, rồi lại đem ra bảo anh nặn lần nữa: “Nặn
lại một hình anh, một hình em đi.”
Anh không biết dụng ý của cô, nhưng vẫn rất ngoan
ngoãn nặn lại hai pho tượng gốm nho nhỏ. Cô yêu thích không thôi cầm lên nhìn
đi nhìn về, trong lòng thầm nghĩ đến bài thơ “Ngã nông từ” của Quản Đạo Thăng
đời Nguyên.
Nhĩ nông ngã nông,
Thắc sát đa tình,
Tình đa xử,
Nhiệt tự hỏa,
Bả nhất khối nê,
Niệp nhất cá nhĩ,
Tố nhất cá ngã,
Tương cha môn lưỡng cá,
Nhất tề đả phá,
Dụng thủy điều hòa,
Tái niệp nhất cá nhĩ,
Tái tố nhất cá ngã,
Ngã nê trung hữu nhĩ,
Nhĩ nê trung hữu ngã,
Dữ nhĩ sinh đồng nhất cá khâm,
Tử đồng nhất cá quách.[18'>
Thật là những vẫn thơ hay làm sao! Ma