ả đều tùy thuộc vào quyết định của cô ấy.”
Bạch Lộ không tỏ vẻ phản đối nữa, lời Chương Minh Viễn
có cái lý của anh, thay vì muốn giấu diếm sự thật với Tình Tử khiến cô ấy sa
chân vào một cuộc hôn nhân không tình yêu mà hoàn toàn không hay biết nội tình,
chi bằng nói trước với cô ấy chân tướng mọi việc, để cô ấy tự mình suy xét và
lựa chọn. Một người đàn ông đã có người yêu khác, một cuộc hôn nhân trên danh
nghĩa, liệu có nhất thiết phải tiếp nhận hay không? Có lẽ trong giây phút biết
được sự thật, cô ấy sẽ khó lòng chấp nhận, nhưng cú sốc này chung quy cô ấy vẫn
không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Nếu Tình Tử là một cô gái
kiêu ngạo, không chừng cô ấy sẽ không cần Chương Minh Viễn nữa.
Một ngọn lửa hi vọng nhỏ nhoi le lói trong lòng Bạch
Lộ, nhưng Bạch Lộ không dám nghĩ xa hơn. Cô không dám để bản thân ôm ấp hi
vọng, bởi cô không thể chịu đựng được nỗi thất vọng tương ứng. Cô vẫn luôn coi
tình yêu với Chương Minh Viễn như một giấc mộng đẹp ngắn ngủi trong đời, sau
khi tỉnh giấc, mọi thứ cô từng có đều là hư ảo, ngoại trừ một đoạn tình cảm
bâng khuâng như giấc mơ để có thể nhớ lại sau này, cô không giữ được gì nữa
hết.
Chuyện Bạch Lộ đã nhận lời với Chương Minh Dao không
thực hiện được, vốn dĩ cô nói đi gặp Chương Minh Viễn một lần cuối cùng xong sẽ
rời khỏi Bắc Kinh, thế nhưng hiện tại tạm thời cô vẫn chưa muốn đi. Cô muốn chờ
có kết quả ngửa bài giữa Chương Minh Viễn và Tình Tử rồi mới tính tiếp. Thứ
nhất, dù sao cũng là một tia hi vọng chập chờn, thứ hai, dẫu có không ôm lấy
tia hi vọng chập chờn này, cô cũng muốn dành ra thêm vài ngày ở bên anh.
Hiển nhiên Chương Minh Dao vô cùng tức giận, hầm hầm
chạy tới chất vấn Bạch Lộ nói mà không giữ lời. Cô cầu xin chị cho mình thêm
một chút thời gian, qua lễ Giáng Sinh sẽ mau chóng rời đi, Chương Minh Viễn
định sau khi cùng cô đón Giáng Sinh xong sẽ đi Anh tìm Tình Tử. Cô càng thêm
quý trọng khoảng thời gian không còn được bao nhiêu này.
“Để em và Minh Viễn cùng nhau đón Giáng Sinh xong đi,
em đảm bảo với chị, em tuyệt đối sẽ không tranh giành với Tình Tử.”
“Không được, Minh Viễn không thể đón Giáng Sinh với
cô. Nó phải đi Anh nghỉ lễ với Tình Tử, trước đây đều là như vậy, bây giờ cũng
không có ngoại lệ.”
Chương Minh Viễn dứt khoát thẳng thừng với chị: “Năm
nay em không định đi Anh nghỉ Giáng Sinh với Tình Tử. Sau lễ em sẽ qua đó một
chuyến, có vài việc em muốn gặp mặt nói rõ với cô ấy.”
Chương Minh Dao cảnh giác hỏi: “Em muốn nói gì với
Tình Tử?”
“Em muốn nói thật với cô ấy, em đã yêu một cô gái
khác. Tất nhiên em và cô ấy dù sao cũng đã có sẵn hôn ước, nếu cô ấy có thể
chấp nhận một người chồng không yêu mình thì em vẫn sẽ thực hiện hôn ước với cô
ấy.”
“Cái gì? Sao em có thể làm thế?”
“Tại sao em không thể làm thế? Giấu diếm cô ấy, dùng
lời dối trá lừa gạt cô ấy thì có chỗ nào tốt cho cô ấy? Hôn ước này là chuyện
của hai đứa em, em cần phải cho cô ấy biết hôn ước đã xuất hiện nhân tố không
ổn định. Có muốn tiếp tục duy trì hay không, em giao cho cô ấy quyết định, để
cô ấy quyết định xem có còn muốn em, một thằng đàn ông đã yêu người khác nữa
không.”
Chương Minh Dao tức điên người, nhưng lại không thể
làm gì, có lúc chị thực sự thấy thằng em cứng đầu cứng cổ này thật hết thuốc
chữa. Chị chỉ có thể giận dữ nói: “Được, vậy em cứ nói với Tình Tử đi. Chị nói
em biết, tuyệt đối đừng để nó không chịu được cú sốc này mà xảy ra chuyện gì,
nếu không, ba sẽ không tha cho em.”
Sau khi Chương Minh Viễn có ý định thẳng thắn với Tình
Tử, anh liền bắt tay chuẩn bị đi Anh Quốc. Lễ Giáng Sinh đến, nếu là trước đây
anh sẽ bay qua sớm cùng cô ấy nghỉ lễ, thế nhưng hiện giờ anh lại muốn ở trong
nước cùng Bạch Lộ đón Giáng Sinh. Đương nhiên cũng có suy xét đến phương diện
khác, đó chính là không muốn ngay trong kỳ nghỉ lễ mà đi phá hoại tâm tình tốt
đẹp của Tình Tử. Tình Tử đến Anh Quốc đã lâu rất thích đón Giáng Sinh, ở quần
đảo Anh, tiết mục này đặc biệt náo nhiệt lại rất mang phong cách nước ngoài.
Anh gọi điện thoại đường dài sang tỏ ý xin lỗi với
Tình Tử, nói dịp Giáng Sinh năm nay có chuyện, không thể qua nghỉ lễ với cô.
Nhưng vẫn có thể cùng cô đón Tết Nguyên Đán. Cô không hề trách anh không thể
cùng cô nghỉ lễ như năm ngoái, vẫn vui vẻ hứng khởi như thường: “Được, vậy Tết
Nguyên Đán anh sang, đến lúc đó em đi đón anh.”
Bình thường Tình Tử rất có tính khí tiểu thư, thế
nhưng trước mặt anh tính nết lại đặc biệt dễ chịu. Lần trước anh vì muốn trốn
Bạch Lộ mà chạy ra nước ngoài chơi một vòng, nhân tiện đến Oxford thăm cô. Khi
ấy cô đang gọi một nhóm bạn học tới nhà chơi, trong căn hộ rộng rãi chất đầy
người. Thấy anh tới cô vừa vui mừng vừa ngạc nhiên: “Sao không nói không rằng
lại tới đây, có phải cố ý đến kiểm tra không?”
Anh cũng thuận theo lời cô nói bừa một tràng: “Đúng
thế, có tình báo nói em ở bên này gian dối. Làm chồng chưa cưới của em, anh
đương nhiên phải chạy tới tuần tra một phen.”
Cô chỉ cười: “Ai nói em gian dối hả, đổi lại là anh,
anh có gian dối gì không đó?”
Khi đó a