ại, cô nghĩ
cuộc đời này cũng không còn gì phải hối tiếc.
Khuya, anh gần như triền miên suốt đêm. Cởi hết y
phục, thân thể trần trụi của Chương Minh Viễn có tỉ lệ cân xứng cùng đường nét
tuyệt đẹp tựa như một tác phẩm điêu khắc. Trên da thịt chỗ này chỗ kia vẫn còn
những vết sẹo do tại nạn xe lưu lại, những vết sẹo này khiến Bạch Lộ đặc biệt
đau lòng, mỗi lần đều không nhịn được mà hôn lên không biết bao lần.
Đêm đầu tiên cảm giác của Bạch Lộ thực ra rất khó
chịu, khi đó cô vừa căng thẳng vừa sợ hãi, chỉ bị động tiếp nhận thân thể nóng
bỏng của Chương Minh Viễn áp xuống, từ đầu chí cuối đều vô cùng cứng nhắc.
Nhưng từ sau khi yêu anh, thân thể anh không còn làm cô hoảng sợ nữa. Mà anh
cũng đặc biệt ôn nhu, những nụ hôn cùng sự âu yếm rốt cuộc áp chế hết thảy lo
âu, khiến cô ở trong lòng anh dần dần mở rộng tất cả của bản thân, hoàn toàn
hợp nhất với anh thành một thể.
Khi một trái tim đem lòng yêu thương một trái tim
khác, một khối thân thể cũng sẽ yêu thương một khối thân thể khác. Tình yêu
nguyên bản chính là sự hợp nhất của linh hồn và thể xác.
Sáng sớm hôm sau, hai người đều bị tiếng chuông cửa
dồn dập đánh thức. Chương Minh Viễn mơ màng lật người muốn ngủ tiếp, Bạch Lộ
bèn khoác áo ngủ chạy ra mở cửa. Chương Minh Dao đứng trước cửa, vẻ mặt đầy
phẫn nộ không kìm được: “Minh Viễn đâu?”
“Anh ấy vẫn đang ngủ.”
Chương Minh Dao không thèm thay giày liền đi thẳng vào
nhà, tự ý xông vào phòng ngủ chính, xốc mạnh chăn lên: “Minh Viễn, em làm gì mà
tắt điện thoại vậy hả, em có biết chị gọi điện tìm em suốt không.”
Tối qua Chương Minh Viễn chỉ muốn cùng Bạch Lộ một
mình chơi lễ Giáng Sinh, không muôn bị bất kỳ người nào hay bất kỳ việc gì quấy
nhiễu, cho nên cố ý tắt điện thoại. Bây giờ chị mình chạy đến chất vấn, anh
cũng chẳng vui vẻ gì, bèn giật lại chăn định ngủ tiếp: “Có chuyện gì mà mới
sáng sớm chị đã chạy tới tìm em vậy? Em tắt điện thoại muốn được tự do tự tại
một ngày không được sao?”
“Từ bên Anh gọi điện về, hôm qua Tình Tử trên đường
lái xe đến London đã gặp tai nạn, em nói xem chị có cần chạy tới tìm em không?”
Tin tức không ngờ tới này khiến Chương Minh Viễn kinh
ngạc đến ngây người, anh đẩy chăn ra nhảy xuống giường, giọng nói cũng lạc đi:
“Cái gì? Tình Tử bị tai nạn xe, tình hình thế nào rồi? Có nghiêm trọng hay
không?”
“Nghe nói bị thương đến cột sống, tình hình không tốt
lắm. Em khẩn trương thu xếp hành lý chút đi, lập tức sang Anh. Hồi đó khi em bị
tai nạn là nó ở bên cạnh chuyên tâm chăm sóc cho em, hiện giờ về tình về lý em
cũng nên qua đấy đi theo chăm sóc nó. Với cả chị cảnh cáo em, mấy cái chuyện có
có không không kia không được nói với nó nữa. Lúc này nếu em còn nói nó nghe
những chuyện kia, vậy thì cũng chả khác gì em cầm dao giết nó.”
Không cần Chương Minh Dao đặc biệt dặn dò, Chương Minh
Viễn cũng biết trong tình huống này anh không có cách nào hành động theo ý
tưởng ban đầu được nữa. Anh không thể nhẫn tâm vô tình đến thế, nói với người
vợ chưa cưới đang nằm viện rằng anh đã có người yêu khác, đã nảy sinh ý muốn
hủy bỏ hôn ước giữa họ. Theo như lời chị anh, thời điểm này nếu anh còn nói
những lời đó với Tình Tử thì thực sự chẳng khác nào cầm dao giết chết cô ấy.
“Minh Viễn, em có nghe hay không?”
Giọng nói của anh tựa như con chim không thể bay cao
nổi mà bải hoải rơi xuống: “Nghe rồi.”
Trong thời gian nhanh nhất làm xong thủ tục xuất
ngoại, Chương Minh Viễn mang theo vali hành lý gọn nhẹ sắp sửa lên máy bay đến
nước Anh.
Chương Minh Dao đích thân lái xe đưa em trai đến sân
bay khởi hành, pha chút hơi hướm áp giải. Bạch Lộ cũng sợ sệt đi theo tiễn anh
lên máy bay, suốt quãng đường cả ba người đều thật im lặng. Mặc dù thương tích
của Tình Tử không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cô ấy vì tổn thương ở đầu mà
vẫn còn đang hôn mê, hơn nữa xương sống bị thương cũng đủ khiến người ta bồn
chồn lo âu. Nếu không may, nửa đời sau của cô ấy có thể phải sống trên xe lăn.
Cô ấy mới hai mươi bốn tuổi, trẻ trung như đóa hoa mà gặp phải bất hạnh như thế
này thực sự làm cho người ta vô cùng thương xót.
Trước khi làm thủ tục, Chương Minh Viễn phá vỡ trầm
mặc, đặt bừa vali hành lý xuống, anh không nói không rằng kéo tay Bạch Lộ đi
thẳng về một phía: “Anh có lời muốn nói với em.”
Chương Minh Dao liếc nhìn hai người một cái, định nói
lại thôi, rốt cuộc vẫn cho hai người thời gian nói lời tạm biệt cuối cùng.
Theo Chương Minh Viễn đi tới một góc không người,
không chờ anh nói gì, Bạch Lộ đã run giọng mở miệng trước: “Anh sang đến bên đó
hãy toàn tâm toàn ý đối xử với Tình Tử cho tốt, không cần nhớ tới em nữa.”
Từ khoảnh khắc nghe tin Tình Tử bị tai nạn xe hơn nữa
còn có khả năng bị bại liệt trở đi, Bạch Lộ liền biết cô và Chương Minh Viễn đã
hoàn toàn kết thúc. Tia hi vọng chập chờn kia cũng không còn tồn tại nữa. Tuy
rằng người anh yêu là cô, nhưng Tình Tử là người vợ chưa cưới mà anh phải gánh
vác trách nhiệm, nhất là trong tình huống như thế này. Lần này cô tiễn anh đi
Anh Quốc, chính là lần từ biệt sau chót không hẹn ngày gặp lại