ưởng nhất là mở một cửa hàng sách, ngày ngày ở cạnh mấy cuốn sách mà sống.
Bây giờ chị đã có năng lực thực hiện lý tưởng đó rồi, còn do dự gì nữa chứ?”
Lời của Bạch Lộ càng củng cố lòng tin của Thiệu Dung,
cô không do dự nữa: “Vậy mai chị sẽ lập tức dán thông báo chuyển nhượng. Lộ Lộ,
hay là em chờ chị cùng đi đi.”
Nhưng Bạch Lộ lại lắc đầu: “Em xin lỗi chị Dung Dung,
em không thể chờ chị được, em đã đồng ý với chị của Chương Minh Viễn ngày mai
sẽ rời khỏi Bắc Kinh. Em không thể lại nói mà không giữ lời lần nữa. Với cả, em
cũng sẽ không trở về Vô Tích, chị còn có thể về Vô Tích tìm mẹ chị, còn em về
tìm ai giờ? Lại luân phiên ở nhà hai chú sao? Người ta có không chê em thừa
thãi thì em cũng không muốn lại sống cảnh ăn nhờ ở đậu nữa đâu.”
Thiệu Dung cũng không miễn cưỡng cô, chỉ hỏi: “Vậy em
tính đi đâu?”
Giọng cô hoang mang: “Em vẫn chưa biết, ngày mai đến
ga tàu hẵng tính. Có khi đến lúc đó em sẽ tung đồng xu quyết định mua vé tàu
nào.”
Thiệu Dung thở dài ảm đạm: “Lộ Lộ, vậy em hãy đồng ý
với chị, bất kể em đi tới đâu, sau khi ổn định phải liên lạc với chị, để chị
biết em vẫn bình an.”
Cô dùng sức gật đầu: “Chị Dung Dung, chị yên tâm đi,
dù đi đến chân trời góc bể em vẫn sẽ duy trì liên lạc với chị. Trong lòng em,
chị giống như chị ruột của em vậy.”
Ánh mắt Thiệu Dung hơi đỏ lên: “Hay là, em cứ cùng chị
về nhà luôn đi.”
“Không, bây giờ em lại muốn tới một nơi xa lạ, không
ai quen biết em. Chị Dung Dung, chị có hiểu được không?”
“Chị hiểu, chị biết mà, thôi được, em cứ đi đi. Nhớ là
cho dù đi tới đâu cũng phải liên lạc với chị.”
Buổi tối cuối cùng ở Bắc Kinh, Bạch Lộ cả đêm không
ngủ. Cô mở to mắt nằm trên giường, khóc mãi không thôi, nước mắt ướt đẫm cả bao
gối nhỏ. Ban đầu là khóc rấm rứt, từ ban đêm cho đến rạng sáng. Mãi đến khi cổ
họng khóc khan tiếng mới không phát ra âm thanh nào nữa.
Sau một đêm dài thút thít khóc, ánh mặt trời sáng lên
từng chút một. Bạch Lộ khẽ khàng dậy khỏi giường, để lại cho Thiệu Dung một tờ
giấy, rồi kéo vali đến ga tàu. Cô không muốn để chị đi tiễn, ngày trước một
thân một mình đến Bắc Kinh, hôm nay cô cũng muốn một thân một mình ra đi.
Tại sảnh bán vé của ga tàu, trước một đống địa danh lạ
lẫm Bạch Lộ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định mua một vé tàu đến Tam Á.
Mời đến với chân trời góc bể, nơi đây bốn mùa đều là xuân[20'>.
Trốn khỏi Bắc Kinh đang trong mùa đông, đến nương náu miền Nam ấp ám như xuân,
đến nơi ranh giới của trời tận cùng của biển, chôn cất mọi chuyện cũ thương tâm
hòng bắt đầu lại lần nữa, liệu có đơn giản có dễ dàng hơn không? Cô không biết,
nhưng cô muốn thử.
Khi cầm vé lên chuyến tàu đến Tam Á, Bạch Lộ quay đầu
nhìn lại lần cuối Bắc Kinh nơi cô đã sống hơn năm năm. Nước mắt đong đầy: tạm
biệt Bắc Kinh, tạm biệt Chương Minh Viễn.
Có lẽ là tạm biệt song không hẹn ngày gặp lại, lần ly
biệt này chính là hết duyên kiếp này. Nhưng dù thế nào đi nữa, cái tên Chương
Minh Viễn này, cô nghĩ mình sẽ dùng cả đời để khắc ghi trong lòng – khắc ghi
mãi mãi.
Sau khi chuyến bay đến Anh Quốc đáp xuống sân bay
London, Chương Minh Viễn vừa xuống máy bay tức khắc chạy đến bệnh viện. Chị cả
Dĩnh Tử đang định cư ở Canada của Tình Tử đã chạy tới trước, trông chừng ở bệnh
viện một tấc không rời. Mặc dù Tình Tử đã tỉnh lại, nhưng vì xương sống bị
thương nên vẫn còn nằm trên giường bệnh không thể động đậy, vừa trông thấy anh
lập tức nước mắt vòng quanh: “Minh Viễn…”
Chị Dĩnh Tử khẩn trương ở một bên khuyên nhủ: “Được
rồi, đừng khóc nữa. Minh Viễn vừa nghe em bị tai nạn xe liền tức tốc bay sang
thăm em, em xem nó nóng ruột vì em chưa kìa. Chỗ gãy xương sống của em được
phẫu thuật kịp thời, sẽ không có vấn đề gì lớn, em đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa.”
Có lẽ do kinh hãi quá độ, Tình Tử vẫn cứ vừa nhìn
Chương Minh Viễn vừa khóc. Anh ngồi bên mép giường lau nước mắt cho cô, mềm
giọng dỗ dành: “Không sao nữa rồi, đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên giúp em từ từ
khỏe lên.”
Tình Tử vừa bị tai nạn xe, tinh thần vẫn rất không
tốt, sau khi kích động khóc một tràng liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Chị
Dĩnh Tử bảo Chương Minh Viễn cứ về khách sạn nghỉ ngơi trước: “Chị đã đặt phòng
cho em rồi, em ngồi máy bay lâu như vậy cũng mệt lắm rồi, về khách sạn ngủ một
giấc điều chỉnh chênh lệch múi giờ đi. Ở bệnh viện em cứ yên tâm, chị sẽ trông
chừng.”
Chương Minh Viễn không từ chối, anh quả thực cũng cảm
thấy rất mệt mỏi. Nhưng sau khi vào ở khách sạn, anh lại không lập tức đi ngủ
điều chỉnh chênh lệch giờ giấc mà vội vã gọi vào di động của Bạch Lộ, người
nhận điện lại là chị anh. Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói anh bỗng giật mình,
sau đó nhanh chóng phản ứng lại, chiếc điện thoại này đã không còn nằm trong
tay Bạch Lộ, rốt cuộc anh không thể nào liên lạc với cô bằng số này nữa. Không
còn cặp điện thoại tình nhân tương thân tương ái, anh cũng đã mất đi người con
gái mà mình yêu thương kia.
Bên ngoài cửa sổ dài sát đất, nước sông Thames lững lờ
trôi. Chương Minh Viễn đứng ngẩn ngơ bên khung cửa, ánh mắt chăm chú nhìn thật
lâu vào d