ở anh cô chưa từng thể nghiệm thứ tình
yêu nồng nàn như lửa cháy ấy. Tình cảm giữa hai người thực ra giống như anh em
hơn, thân thuộc lẫn nhau, nhưng vẫn còn cách tình yêu một khoảng nóng bỏng cùng
say đắm.
Cô bắt đầu hối hận đã đính hôn trước đó, nhưng lại
không tiện đề xuất hủy bỏ hôn ước. Tất cả người thân cùng bạn bè đều biết
Chương Minh Viễn là đối tượng cô yêu đắm đuối bấy lâu nay. Cô mất nhiều thời
gian tâm tư đến vậy cuối cùng mới đính hôn với anh, nhưng bây giờ lại muốn đổi
ý, khó tránh khỏi gây cho người khác cảm giác sớm biết có hôm nay hà tất trước
kia phải làm thế, giờ này mới nói không yêu anh, lúc trước tại sao lại một mình
theo đuổi không buông?
Mà cô làm thế nào đi nói với Chương Minh Viễn chuyện
này đây? Nói em không yêu anh nữa không muốn kết hôn với anh nữa, cô thực sự
không thể mở miệng như vậy. Cô rất hiểu Chương Minh Viễn, biết rằng anh vẫn
luôn thiếu nhiệt tình đối với con gái, nhiều năm đến vậy mới thực sự bị cô làm
cảm động. Cô khiến anh đối mặt với chính mình thừa nhận sự thật, quyết định
muốn cưới cô làm vợ suốt đời suốt kiếp, nhưng cô lại thình lình đề xuất muốn
chia tay, điều này bảo anh làm sao tiếp nhận đây? Cô không thể làm tổn thương
anh như thế.
Do đó, dẫu cho đã hối hận, Tình Tử lại chậm chạp không
có cách nào hạ quyết tâm hủy bỏ hôn ước này. Cô không thể mở miệng, bèn thử nói
với chị hai xem sao, chị hai cũng nghiêm mặt rắn tiếng muốn cô bỏ ý niệm này
đi. Tháng chín Chương Minh Viễn lại bất chấp vạn dặm xa xôi đến Anh thăm cô, bộ
dạng phong trần mệt mỏi khiến cô vô cùng áy náy. Khi anh nói đùa rằng đến kiểm
tra, hỏi cô liệu có gian dối gì không, cô kích động suýt chút nữa kể hết mọi
chuyện cho anh biết. Nhưng lời đến bên miệng vẫn bị nuốt xuống, gượng cười hỏi
ngược lại anh có chung chủy không?
Khi ấy anh vừa cười vừa nói: “Em còn không hiểu anh
sao? Anh mà gian dối, em biết trước giờ anh không có nhiệt tình gì với con gái
mà.”
Cô vẫn duy trì vẻ cười trên mặt không đổi, nhưng nụ
cười đã có phần cứng nhắc: “Em biết, ngoài em ra, anh chưa từng nhiệt tình,
chưa từng nghiêm túc với cô gái nào hết.”
“Đúng vậy, ngoại trừ em, anh chưa từng nhiệt tình,
chưa từng nghiêm túc với cô nào hết.”
Cô gắng sức gật đầu, cái gật đầu này giống như keo
cường lực giữ lại mọi lời nói chưa kịp ra khỏi miệng, thậm chí một chữ cũng
không thể nào thốt ra.
“Xin lỗi, Minh Viễn. Giờ em thực sự không còn cách nào
khác, hai người đàn ông rốt cuộc em vẫn phải làm tổn thương một, không phải anh
thì là anh ấy. Xin hãy tha thứ cho em đã chọn làm tổn thương anh, bởi anh ấy đã
vì em mà bị thương nặng đến vậy, dù thế nào đi nữa em cũng không thể làm tổn
thương anh ấy thêm nữa, nếu anh không thể tha thứ cho em, vậy cứ đánh em mắng
em cũng được. Nhưng hôn ước của chúng ta thực sự không thể nào tiếp tục, nếu
sau này anh cũng toàn tâm toàn ý yêu một người nào đó, đến khi ấy có lẽ anh sẽ
có thể hiểu và thông cảm cho em.”
Lời Tình Tử khóc lóc giãi bày khiến Chương Minh Viễn
nghe mà sững người. Sững sờ qua đi, ánh mắt u sầu ảm đạm nhiều ngày qua của anh
đột nhiên bừng sáng quang rạng, tựa như nắng mới đầy ắp sớm mai.
Nhìn Tình Tử, giọng nói của anh đặc biệt ôn hòa: “Tình
Tử, thực ra bây giờ anh đã có thể hiểu và thông cảm cho em. Bởi vì trong một
năm qua em ở Anh, anh cũng toàn tâm toàn ý đem lòng yêu một cô bé, cho nên, em
không cần nói xin lỗi với anh. Việc hủy bỏ hôn ước giữa chúng ta bất kể đối với
em hay với anh đều không phải thương tổn, mà là cách tốt nhất giúp hai chúng ta
đều có thể gỡ bỏ trói buộc hưởng thụ tình yêu.”
Nước mắt trên má Tình Tử còn chưa khô, nhưng vẫn ngậm
nước mắt mà nhoẻn miệng cười, tựa một đóa phù dung còn ướt sương nở rộ long
lanh. Mối hôn ước mà cả hai người đều đau khổ sâu sắc muốn từ bỏ, còn tưởng khó
tránh khỏi sẽ gây ra tổn thương lớn lao cho đối phương. Nào ngờ, dấu chấm kết
thúc lại được vẽ nên khiến cục diện hoàn toàn thay đổi ai nấy đều hoan hỉ như
thế.
Chương Minh Viễn và Tình Tử hòa bình hủy bỏ hôn ước,
hiện tại Tình Tử và Trịnh Hạo Nhiên mà cô yêu cùng ở Anh tiếp tục trị liệu về
sau, hai người tổ chức một nghi thức đính hôn nhỏ trong bệnh viện, chuẩn bị khi
thương tích khỏi hẳn sẽ chính thức cử hành hôn lễ.
Bất ngờ, kinh ngạc, vui mừng, kích động… Tin tức không
lường được này khiến trái tim Bạch Lộ không nhịn được mà nhảy nhót mừng rỡ khôn
xiết, nước mắt cô lại bắt đầu đong đầy hốc mắt như triều dâng.
Anh đưa tay ôm cô vào lòng: “Không cần khóc, sau này
anh sẽ không làm em khóc nữa.”
Nằm trong vòng ôm ấm áp quen thuộc, cô nín khóc mỉm
cười: “Làm sao anh tìm được em?”
“Em không biết anh tìm kiếm vất vả cỡ nào đâu, hồi đó
em không nên rời Bắc Kinh nhanh như vậy. Nếu em chịu nghe lời anh, ở lại chờ
anh từ Anh về, tin tức tốt lành này sẽ không phải chờ đến hơn hai tháng mới nói
được với em.”
Sau khi đạt được sự thông cảm lẫn nhau với Tình Tử ở
Anh Quốc, Chương Minh Viễn tức tốc gọi điện bảo Âu Vũ Trì giúp anh đi tìm Bạch
Lộ. Thế nhưng cô đã sớm rời khỏi Bắc Kinh, biển người mênh mông, tựa như một
giọ
