u, màu sắc rực rỡ. Khi cô đang cúi
đầu chuyên chú tỉ mẩn thêu một bông mẫu đơn màu vàng, trên khung thêu đột nhiên
xuất hiện một bóng hình.
Giật mình, cộng thêm chấn động, Bạch Lộ nhìn chằm chằm
thật lâu vào bóng người chiếu trên bức tranh mẫu đơn không dám ngẩng đầu. Chỉ
sợ vừa ngẩng đầu, trước mặt trống không rỗng tuếch, chẳng qua chỉ là một màn ảo
giác của bản thân. Bóng người dường như muốn chứng thực mình là vật sống chứ
không phải ảo giác, còn di chuyển dần về phía trước.
Một cách khó tin, cô ngẩng đầu từng chút một, trong
phạm vi tầm mắt trước tiên xuất hiện một đôi giày, một đôi giày bằng da thật
bám đầy bụi đất rõ ràng bị chủ nhân bỏ bê đã lâu, đứng yên tại chỗ không hề
nhúc nhích, tựa như hai chú chim màu xám mệt mỏi. Hướng lên trên nữa là quần
jeans màu xanh cùng áo sơ-mi trắng, hướng lên nữa – khuôn mặt với đường nét rõ
ràng mắt mũi sắc sảo của Chương Minh Viễn đang đối diện với cô, đôi môi đẹp vừa
cong vừa đầy đặn đang khẽ mỉm cười, trong nụ cười mang theo một loại thâm tình
không nói nên lời.
Anh đứng sờ sờ trước mặt mỉm cười với cô như vậy, cô
vẫn sợ chỉ là ảo giác. Run rẩy vươn một tay ra định chạm vào má anh hòng kiểm
chứng, nhưng lại do dự mà chợt ngưng. Nếu đây thực sự là ảo giác, vậy thì cô
vừa chạm vào xong, nói không chừng anh sẽ biến mất trong chớp mắt tựa như bọt
khí bảy màu.
Cánh tay do dự lại bị anh bất chợt nắm chặt lấy, chậm
rãi áp lên khuôn mặt cô những muốn vuốt ve. Da thịt nhẵn nhụi ấm nóng được lòng
bàn tay áp lên nhắc nhở cô, anh đang tồn tại chân thực, không phải ảo ảnh.
Vẫn còn sợ tương phùng chỉ là giấc mộng, cô nhỏ giọng
thì thầm như thể nói mơ: “Minh Viễn, thực sự là anh sao? Làm sao anh tìm được
tới đây?”
Giọng nói của anh vừa chất chứa yêu thương vừa mang
theo nụ cười: “Mặc dù em trốn rất xa, trốn đến tận chân trời góc bể, nhưng anh
đã hạ quyết tâm phải tìm em, cuối cùng cũng tìm được.” Thời gian không phụ kẻ
vui chơi, tình yêu tương tự cũng không phụ người có tâm.
Nước mắt bắt đầu sóng sánh trong mắt. Cô vừa cảm động
vừa cảm thương: “Anh còn tìm em làm gì chứ? Anh chẳng bao lâu nữa sẽ phải kết
hôn với Tình Tử. Phải rồi, tình trạng thương tích của cô ấy thế nào rồi? Có tốt
không?”
Đôi mắt anh sáng lấp lánh: “Anh với Tình Tử đã hủy bỏ
hôn ước rồi. Vết thương của cô ấy cũng đã hồi phục rất tốt.”
Cô chấn động giật mình: “Cái gì? Anh vẫn khăng khăng
muốn hủy hôn ước với cô ấy à! Sao anh có thể làm vậy chứ.”
“Không phải anh khăng khăng muốn hủy hôn ước với cô
ấy, mà là cô ấy chủ động đề xuất muốn hủy hôn ước.”
“Tại sao?”
“Vì khi Tình Tử bị tai nạn xe, trong xe không phải chỉ
có một mình cô ấy, còn có một bạn học nam cùng trường. Đêm đó hai người cùng
nhau lái xe đến London chơi đêm bình an.”
Cô lập tức hiểu ra, cực kỳ bất ngờ: “Ý anh là… Tình Tử
và anh bạn học kia… hai người họ yêu nhau?”
Anh gật đầu: “Trên thực tế, khi anh đang không biết
nên đề xuất hủy hôn ước với Tình Tử như thế nào, cô ấy cũng đang khổ não không
biết có cần hủy hôn ước với anh hay không. Em xem, nếu sớm biết vậy, anh căn
bản không cần phải chịu nỗi khổ chia ly này.”
Chương Minh Viễn đến Anh gần nửa tháng mới biết đêm đó
không phải một mình Tỉnh Tử bị tai nạn xe, khi ấy trong xe còn có một người đàn
ông nữa. Người đàn ông ngồi trên ghế lái bị thương rất nghiêm trọng, vết phanh
xe ở hiện trường lại có chỗ không bình thường.
Nó thể hiện người lái trước khi hướng sang trái bảo vệ
bản thân theo bản năng đột nhiên lại dùng sức đánh tay lái, khiến vị trí của
mình chịu lực đâm lớn nhất, nhờ đó bảo vệ người ngồi ở ghế lái phụ.
Vì bảo vệ Tình Tử mà bị trọng thương, người đàn ông
kia sau khi nhập viện vẫn luôn ở trong phòng chăm sóc đặc biệt hôn mê bất tỉnh.
Đợi đến khi anh ta rốt cuộc cũng tỉnh lại, câu đầu tiên liền hỏi một cách khó
nhọc: “Tình Tử không sao chứ?”
Khi người nhà của anh ta đem câu này nói lại cho Tình
Tử, cô lập tức sụp đổ khóc lớn thất thanh: “Em phải đi gặp anh ấy, em nhất định
phải đi gặp anh ấy, chị, cầu xin mọi người đẩy em tới gặp ảnh đi.”
Chị cả Dĩnh Tử của Tình Tử trước đó khuyên cô rất
nhiều, bảo cô giấu chuyện này với Chương Minh Viễn, không được cho anh biết cô
đã đem lòng yêu người đàn ông khác, không được làm tổn thương tình cảm của anh.
Thế nhưng đến nước này cô hoàn toàn không kiêng dè gì nữa, cô nhất định đòi đi
gặp người đàn ông đã không tiếc dùng tính mạng bảo vệ mình.
Khi Chương Minh Viễn đến bệnh viện phát hiện phòng
bệnh trống không thì hết hồn, chị Dĩnh Tử cũng tự biết không thể giấu anh được
nữa, chỉ có thể thở dài nói: “Về phía Tình Tử phát sinh một số chuyện, đợi nó
tự mình nói với em đi.”
Sau khi Tình Tử được đẩy về phòng bệnh thì nói chuyện
với Chương Minh Viễn một hồi, vô cùng áy náy và có lỗi nói anh hay, thực ra từ
một năm trước cô đã đem lòng yêu một người bạn học cùng trường đến từ Hồng Kông
tên Trịnh Hạo Nhiên. Cảm giác ở bên Trịnh Hạo Nhiên cô chưa bao giờ có được khi
ở bên anh. Lúc này cô mới biết, tình yêu bản thân tự cho là đúng trước đây thực
ra căn bản không phải tình yêu, chí ít
