Duck hunt
Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Tài Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211290

Bình chọn: 9.5.00/10/1129 lượt.

của

hắn trong giây lát, cô đành bất đắc dĩ bĩu môi, đem lời phải nói nuốt vào lại

trong bụng.

Người ta nói sắc mặt trẻ nhỏ tựa như khí trời tháng sáu, nói gió thì có

mưa.Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt Nhâm Mục Diệu, cô nghĩ quả thật so với trẻ nhỏ

còn có phần hơn.

“Hello! Tiểu Diệu Diệu, hoan nghênh cậu trở về nước.” Đinh Hạo Hiên đứng bên

chiếc xe Maybach tươi rói bước đến bên cạnh hắn, vừa nhìn thấy Nhâm Mục Diệu

lập tức kích động, dang rộng hai cánh tay, nhiệt tình chào đón hắn.

“Ghê tởm!” Nhâm Mục Diệu lập tức di chuyển, nghiêng người tránh ra.

Hành động này làm cho Đinh Hạo Hiên vồ hụt, kéo kéo sợi tóc trước trán để che

dấu lúng túng, hắn buồn buồn nói: “Không hoan nghênh tôi sao, vậy tôi sẽ cùng

với chị dâu. . . . . .”

Hắn vừa định xoay người, Nhâm Mục Diệu đã nhanh hơn hắn một bước, lấy cánh tay

cản lại, đem Kiều Tâm Du ngăn ở phía sau mình, lạnh lùng hỏi: “Cậu đến đây làm

gì?”

“Tôi tới để đón cậu chứ sao, nhưng thật đáng thương, không nghĩ tới tôi lại

không được hoan nghênh.” Đinh Hạo Hiên giả vờ ra một dáng vẻ uất ức, hận không

được như ‘Học Lâm muội muội’*, cầm cái khăn tay lau lau khóe mắt.

(*):

Học Lâm muội muội hình như là một nhân vật nào đó trong tiểu thuyết ta sẽ tra

cứu sau




Nơi này không phải chỗ để nói chuyện phiếm, bọn họ lập

tức bước lên xe Maybach của Đinh Hạo Hiên, mà Đinh Hạo Hiên là tài xế.

“Nói đi!” Nhâm Mục Diệu chỉ chỉ những độc giả còn không ngừng chụp hình ở đằng

sau xe, “Những thứ này là sao?”

“Ký giả à, đối với những người trong thương trường lại phong lưu như chúng ta,

có một ít ký giả thích chạy tới đào bới mấy vụ tai tiếng tình dục là khó tránh

khỏi chứ sao.” Đinh Hạo Hiên giả dối, cười khan hai tiếng.

Nhâm Mục Diệu đem Kiều Tâm Du kéo lại, ngước mắt nhìn Đinh Hạo Hiên trong kính

chiếu hậu, “Không cần vòng vo với tôi đâu, thành thật khai báo đi!”

“Ngày hôm qua ở Hoàng Đình tôi uống rượu say, rồi sau đó... Sau đó không cẩn

thận đem thời gian cậu trở về nước nói ra...”

“Tiếp!” Nhâm Mục Diệu buồn bực, âm giọng không khỏi lớn hơn.

Đinh Hạo Hiên giống như con hồ ly giảo hoạt, hắn làm bộ như mọi chuyện đều

không phải do hắn, Nhâm Mục Diệu hỏi chen vào một chút, hắn mới trả lời một

chút, “Còn đem cả tên chuyến bay với chuyện sau khi về nước, cậu sẽ lập tức tổ

chức đại hội cổ đông.”

“Cậu thật sự là biết gì nói đó mà khai sạch!”

“Tôi đâu có ngờ đám người đẹp Châu Âu kia lại đem lời nói của tôi bán cho tòa

soạn báo chí chứ!” Ánh mắt Đinh Hạo Hiên sáng lên, “Nói cho cậu biết nha, cô

gái kia thật rất đoan trang, eo thon nhỏ mông đầy đặn, còn có cúp D nữa...”

“Câm miệng!” Nhâm Mục Diệu nhỏ giọng nói: “Tâm Du đã ngủ rồi.”

Có thể là do lúc trên máy bay hắn đã làm cô quá mệt mỏi, Nhâm Mục Diệu nhẹ

nhàng đem cô đang dựa vào bả vai hắn chuyển qua hai chân của mình, vén lại sợi

tóc đang bay trên trán cô, một lần lại một lần vuốt ve gò má trắng mịn.

Hô hấp của cô rất cạn rất cạn (ngắn), êm ái phả nhẹ lên mu bàn tay của hắn,

mang theo chút hơi ấm, loại ấm áp này từ trong tim hóa thành một dòng nước ấm,

lan ra khắp xung quanh.

————

Trong một gian phòng trọ nhỏ ở Vệ Thành. Mặc dù nhỏ, nhưng nội thất bên trong

cực kì cầu toàn. Màu sắc ấm áp trang hoàng khắp nơi, lộ ra một cô gái nhỏ mềm

mại, TV đặt trong phòng khách, tường trang trí bằng giấy dán tường màu hồng như

tô vẽ thêm từng chút cho tình yêu.

Phòng ngủ đơn giản, theo tông màu trắng, rèm cửa sổ màu vàng nhạt đem ánh mặt

trời hòa thuận vui vẻ ngoài cửa sổ ngăn lại, bên trong phòng ngủ chỉ còn là một

khung cảnh mờ mờ cùng với một chiếc đèn ngủ màu da cam che khuất đi thứ ánh

sáng chói mắt bên ngoài.

Trên sàn nhà quần áo tán loạn cùng với đồ lót, trên chiếc giường xốc xếch, đôi

trai gái vẫn như cũ chồng lên nhau, giọng nói thở dốc, cùng với tiếng gầm nhẹ

khàn đục trong căn phòng lẳng lặng vang vọng, giường phát ra âm thanh như tiếng

nhạc đệm “lộc cộc, lệch kệch” không theo quy luật.

Trên vai Nhâm Dịch Tuấn đầy mồ hôi, bắp thịt nhô ra trên cánh tay kèm theo đó

là những đường gân màu đỏ, ngang hông hắn được đôi chân ngọc thon dài của cô

gái vòng quanh.

Lương Tử Ngưng nhắm chặt hai mắt, yêu kiều cực hạn, đón nhận thứ mạnh mẽ của

hắn đánh thẳng vào. Tóc của cô từng sợi một tán loạn ở trên gối, toàn thân

căng thẳng, bị hắn định đoạt tới mức thần chí không rõ.

“Em... A... A, Dịch Tuấn, không được, em không được ——” Tiếng nói duyên dáng

kêu to liên tục từ trong miệng cô bật ra, đôi tay cùng với hai chân dây dưa ôm

lấy hắn chặt hơn.

“Khẩu thị tâm phi! Đáng bị phạt...” Lời vừa ra, đôi mắt đen u mị lập tức như

lóe lên thứ ánh sáng lạnh, hắn ra sức chạy nước rút, mồ hôi bắn ra bốn phía,

rơi lên trên bộ ngực sữa của Lương Tử Ngưng, cảnh tượng cực kỳ tuyệt hảo mê

người...

Nhâm Dịch Tuấn gầm nhẹ một tiếng, dục vọng của hắn căng đầy giữa hoa kính của

cô, thoải mái buông thả tinh hoa đầy lửa nóng. Cô

run giọng kêu lên, nhắm chặt đôi mắt lại.

Thân thể người đàn ông ướt đẫm mồ hôi, dần rút lui ra khỏi người của cô, xoay

người nghiêng qua môt bên, lạnh lùng mà nói: “Kế hoạ