g Tứ Xuyên cách đây không xa chừng một tiếng rưỡi đồng
hồ nữa. Bây giờ còn thời gian trước khi ăn, tranh thủ đi mua quà cho bố mẹ
Triết.
Xem ra tâm trạng Triết rất hưng phấn, kéo tay tôi đi
ngay. Tôi vẫn bị tác động bởi câu nói ban nãy của bố, nên nghe Triết nói cứ câu
được câu chăng, chỉ tiện miệng dạ vài câu.
“Em sao thế?”, Triết cũng phát hiện thấy tôi khác
thường.
“Không có gì”, tôi vội vã đáp, bụng thầm nghĩ không
biết Triết sẽ có phản ứng ra sao nếu biết được những điều mà bố vừa nói với
tôi?
Nào là bà ngoại anh, nào là mang thai, chắc chắn anh sẽ kinh ngạc tới rơi cả
cằm ấy chứ. Tôi không khỏi mỉm cười, nói với anh: “Chúng ta đi thôi”.
Chúng tôi ra khỏi tiệm trà, lái xe qua mấy con phố,
lượn đi lượn lại chọn mua quà tặng cho bố mẹ Triết.
Cuối cùng Triết chọn được một cái tẩu khắc hoa để tặng
bố và mấy bộ quần áo mùa hè bằng vải bông, một đôi giầy đi núi rất chắc chắn để
tặng mẹ. Chúng tôi cùng chọn một số quần áo và một bức Phật bằng ngọc. Nó khá
đắt nhưng màu sắc rất đẹp, hình tượng khắc họa rất sinh động, người thợ làm ra
ắt hẳn rất tài hoa. Triết nói nhất định mẹ anh sẽ thích. Nhưng quả thực quá
đắt, Triết trả phần lớn, nhưng anh không cho tôi nói ra, dặn tôi chỉ nói rằng
đây là quà tặng mẹ anh là được.
Tôi khe khẽ nhìn ngắm bức tượng Phật như khẩn cầu,
thầm một lời nguyện ước, mong sao mẹ Triết có thể mở lòng với tôi, thực sự chấp
nhận tôi như người bạn đời của con trai bà.
Chúng tôi lại mua một số thuốc đông y quí hiếm để tặng
cho bố mẹ Triết. Tới giữa đường đi, tôi rất thích một bộ đồ uống trà, liền lập
tức mua ngay làm quà tặng cho Đường Cương, và mua thêm một số đồ ăn của chó cho
Lộ Phong Thiền. Nhân lúc Triết không chú y, tôi còn chạy vào tiệm thuốc mua que
thử thai. Đợi tới tiệm ăn có thể tìm cơ hội đi thử.
Hơn một tiếng đồng hồ mua sắm, quà tặng chất trên xe
đã đầy kín như một quả núi nhỏ. Triết nhìn và nói, “Được rồi đấy”.
Tới tiệm ăn, thấy Đường Cương đã ngồi đợi.
Hai ngày chưa gặp, tưởng như nhiều năm chưa gặp lại
bạn cũ. Tôi và anh ta ôm nhau rất chặt, rồi ngồi xuống. Đường Cương hỏi sức
khỏe của tôi ra sao, tôi đáp đã khá hơn rất nhiều. Anh nhìn Triết rất lâu đầy y
nghĩa, rồi lại nhìn tôi, nâng cốc, nói: “Tôi thực sự vui mừng vì hai người.
Nào, nâng cốc”.
Bữa cơm hầu như không ai chịu ăn, nhưng uống khá
nhiều. Mặc dù sau bữa cơm còn phải lái xe, song Triết vẫn uống không ít. Ngoài
bia, chúng tôi còn uống cả loại rượu đặc sản của Đan Ba được làm từ lương thực,
gọi là “Tra Tửu”. Trên vò rượu được bịt kín có cắm một ống hút dài, mỗi người
uống một ngụm, rồi lấy dao cắt một đoạn ống hút, để người khác dùng hút tiếp.
Vị rượu ngọt, nồng độ cũng không cao, nhưng khi uống rất dễ say.
Giữa bữa, tôi đi vào toilet, mang theo cả que thử thai
đã mua trộm trước đó, run rẩy làm theo những chỉ dẫn trong giấy hướng dẫn, rồi
chờ mấy phút. Trên giấy hằn một đường màu tím. Theo giấy hướng dẫn, nếu có thêm
một đường màu tím nữa xuất hiện, đó chính là đã mang thai. Nhưng mãi vẫn không
thấy. Tôi kiên nhẫn đợi đủ thời gian mà giấy hướng dẫn yêu cầu, nhưng vẫn không
thấy vạch thứ hai xuất hiện. Để xác định đây là một kết quả chính xác, tôi lại
đợi thêm một lúc, vẫn chỉ có một vạch.
Tôi vứt que thử vào thùng rác, đẩy cửa đi ra. Trong
lòng trào dâng một cảm giác thật khó tả, không rõ thất vọng hay vui sướng.
Khi trở lại bàn, Đường Cương đưa cho tôi ống hút rượu
vừa cắt. Họ đã gọi vò rượu thứ hai. Lúc này tôi mới để ý mình vào toilet cũng
khá lâu. Triết hỏi tôi: “Em không sao chứ?”.
“Không sao”, tôi mỉm cười lắc đầu và ngậm ống hút, hút
một hơi.
Khi bữa trưa vừa kết thúc, tôi thấy mình hơi say, chỉ nhớ trước lúc ra về có
lấy bộ uống trà tặng cho Đường Cương. Anh cũng tặng tôi mấy túi thảo dược, và
dặn dò kĩ công dụng và cách dùng.
Tôi lơ mơ nhận lấy mấy gói thuốc có mùi kì lạ này,
không thể nhớ nổi chúng có tác dụng gì, và chào tạm biệt Đường Cương, dắt Lộ
Phong Thiền, theo Triết lên xe. Rồi tôi thiếp đi rất nhanh.
Trung Quốc xưa có câu: “Rượu được gặp tri kỉ, ngàn
chén vẫn ít”. Lẽ nào được ngồi uống rượu cùng một người bạn quen nhau bởi cơ
duyên như Đường Cương mà lại không say?
Tối đó, trước khi mặt trời xuống núi, Triết đưa tôi
tới trường học ở Đại Trại Thôn. Từ xa đã nhìn thấy trên mái nhà đã mắc máy đun
nước nóng sử dụng năng lượng mặt trời. Triết và tôi cùng cười. “Anh thật anh
hùng!”. Tôi ôm lấy anh, in dấu một nụ hôn lên mặt.
Trác Mã và một đám học sinh đang ngồi quây thành nhóm
trên sân. Ở giữa có vài vị khách đáng quí, vài vị hòa thượng Tây Tạng khí chất
khác thường.
Trác Mã thấy chúng tôi liền lập tức chạy ra, nụ cười
lấp lánh như ráng chiều. “Cám ơn các bạn”, cô nói bằng tiếng phổ thông, chắp
hai tay cúi người thi lễ. Chúng tôi cũng chắp tay đáp lại. Rồi cô nhìn lướt về
phía các hòa thượng, nói với chúng tôi, “Lại đây, để tôi giới thiệu các bạn”.
Chúng tôi đi tới, hành lễ với các hòa thượng. Trong đó
có một vị đeo kính không gọng là Phật sống Li Thố, hai vị đứng bên là tùy tòng
của ông. Họ từ chùa Bộ Khoa tới. Hôm nay tới