người đang vui vẻ, anh ta sẽ làm như vậy.
Tới tiệm thời trang, tôi nhìn thấy dì Lí đang bận rộn
nơi quầy thu ngân. Cánh cửa kính mở toang, tôi đứng trước cửa, cười hi hi gõ
vào cánh cửa. Vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, dì Lí lập tức chạy tới.
“Rốt cuộc cô đã về”, dì Lí nắm chặt tay tôi, nói lớn.
Hai cô nhân viên trong tiệm cũng chạy tới, hỏi thăm.
Tôi vỗ vai họ, nói: “Suốt thời gian qua, mọi người vất vả quá!”.
“Vất vả cũng không sao, cô có thể bình an trở về là
tốt rồi”, dì Lí nói và kéo tôi tới bên quầy thu ngân.
“Dì đang ghi lại các khoản tháng này sao?”, tôi nhìn
tệp hóa đơn trên quầy.
“Ừ, tình hình tháng này của tiệm rất tốt, nhất là các
trang phục do Sa thiết kế bán rất chạy”, dì Lí nói với vẻ mãn nguyện, đưa cho
tôi tập hóa đơn. Tôi nhận lấy, ngồi xuống chiếc sa lông bên cạnh, bắt đầu lật
giở xem. Dì đi vào phòng trong pha trà cho tôi. Tôi đảo mắt nhìn quanh tiệm,
mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có điều trên giá sách có nhiều quần áo mùa hè mới.
Tôi đứng dậy, tiến lại gần chỗ trang phục mới, mở từng
món ra xem. Đang xem, đột nhiên thấy xung quanh như thiếu cái gì, thì ra là
giàn loa thùng. Đúng vậy, không có âm nhạc. Tôi rút cái đĩa “Tiệm bar Phật”
trong đống CD ở ngăn kéo, nhét vào đầu đũa. Âm thanh nhẹ nhàng nổi lên. Tôi
không khỏi thích thú, nhảy một bước.
Dì Lí bưng trà ra, nhìn thấy cười vui vẻ. Dì khổ tâm
tận tụy với tiệm này đã nhiều năm, gắn bó với tôi như một người mẹ, lại thân
thiết như một người bạn tri âm. Những lúc tôi vui, dì cũng vui vì tôi. Những
lúc tôi buồn, dì cũng buồn theo tôi.
Tôi đón tách trà từ tay dì, nói lời cảm tạ. Dì lặng lẽ
ngắm tôi uống trà, một lúc sau, nói, “Cô Ngụy, cô gầy đi nhiều đấy. Hẳn bên
ngoài rất vất vả”.
Tôi nói đùa: “Từ trước tới giờ mãi không giảm béo
được, nhưng giờ đã làm được rồi. Tôi còn chưa kịp vui mừng nữa”.
Dì lắc đầu, “Cô không nói ra, tôi cũng có thể đoán được suốt chặng đường đi
không hề dễ dàng”. Nói tới đây, dì đột nhiên nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, cách
đây không lâu mẹ cô gọi tới xin số điện thoại. Tôi đã cho rồi”.
“Biết rồi”, tôi đáp.
Lúc này có khách vào, dì vội quay ra đón, tôi lại ngồi
trên sa lông, xem các hóa đơn bán hàng. Đúng như dì Lí nói, tình hình kinh
doanh của tháng này thật tuyệt, các đồ thiết kế của Sa bán rất chạy.
Điện thoại tôi chợt reo, nhìn số đúng là của Sa gọi
tới. “Cuối cùng cậu cũng về rồi”, nghe giọng cô ta thật vui sướng, “Chiều nay
cùng đi uống cà phê nhé!”, Sa đề nghị, “Nhân tiện làm quen với bạn trai mới của
mình”. Tôi giật mình, rồi nhanh chóng nhận lời.
Tìm được tiệm cà phê mà Sa nói qua điện thoại, hình
như là tiệm mới mở. Bên trong, mọi thứ đều sáng rực rỡ, còn tỏa ra mùi nội thất
mới. Có lúc thầm nghĩ trong một ngày Thượng hải có thể có hàng ngàn cửa tiệm
đóng cửa và đồng thời cũng có hàng ngàn cửa tiệm mọc lên như nấm sau cơn mưa.
Có lúc tôi thấy thành phố này chạy rất nhanh, rất điên rồ.
Chả mấy chốc, Sa xuất hiện, tay trong tay với một
thanh niên cao lớn đẹp trai. Tôi đứng dậy ôm lấy cô. Cô nhìn tôi khắp lượt, tôi
cũng nhìn cô khắp lượt. “Đẹp lắm!”, không hẹn mà gặp chúng tôi đều thốt lên như
vậy và cùng phá lên cười.
Cô giới thiệu cho tôi chàng trai nom rõ ràng trẻ hơn
cô. Anh ta tên là Jack, là một nhà thiết kế phần mềm của một công ty mạng. Tôi
không tài nào lí giải được tại sao một chàng trai trẻ Trung Quốc lại lấy tên
tiếng Anh. Phần lớn thế hệ trẻ Trung Quốc đều không thích dùng tên tiếng Trung,
cứ thay hết bằng tên tiếng Anh. Nhưng nếu so ra, đám thanh niên phương Tây nói
tiếng Anh cũng không có mấy người có tên tiếng Trung. Nhưng giờ đây, khắp các
thành phố lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh, Quảng Châu đều có không ít các công ty
yêu cầu nhân viên phải có tên tiếng Anh. Ngay cả một lô các cô gái mát xa từ
nông thôn tới Thượng Hải làm thuê trong tiệm Spa mà tôi thường tới cũng có
những tên tiếng Anh nghe rất kì quái, mặc dù tiếng phổ thông cũng chưa nói sõi.
Nhưng khi tôi nằm ở đó, đột nhiên muốn nói chuyện dăm câu, thường không thể gọi
nổi tên của họ, là Jasmine, Ginger hay Cecile nhỉ? Nhưng so với tên mà bố mẹ họ
đặt ở quê nhà từ nhỏ quả nhiên hay hơn rất nhiều. Đó là một trong những vấn đề
rất nhỏ nhưng cũng khiến người ta dễ bực mình sau khi Trung Quốc mở cửa với
phương Tây.
Vừa ngồi xuống, Sa đã vội vã hỏi thăm tình hình hiện
giờ giữa tôi và Triết. Tôi giơ tay ra hiệu chữ V chiến thắng.
Cô lập tức cười lớn, “Mình đoán là kết cục sẽ như vậy
mà. Một cô gái vượt ngàn dặm tìm bạn trai như cậu, đúng là cảm động cả trời
đất, sao mà không thành công cơ chứ?”.
Cô ta cười rũ rượi, bắn cả nước bọt lên mặt tôi. Rồi
cô ta ngừng lại, chân thành nói: “Mình dám cá là hai cậu sắp có tin mừng đấy,
cứ đợi xem”.
Tôi nói, “Nhờ phúc của cậu thôi”.
Nhân viên bưng nước uống lên. Tôi và Sa bắt đầu nói
chuyện làm ăn. Giờ đây do tên tuổi của cô đã nổi tiếng nên nhiều siêu thị lớn
cũng bắt đầu mời nhập hàng của cô. Cô đang tính chuyện chấp thuận, tuy nhiên
vẫn để lại một số để tiêu thụ ở cửa tiệm tôi và chúng sẽ là những sản phẩm mới,
hiện đại hơn. Vì cửa t