là không biết sao ?” Giang Thành Bân ác thanh ác khí mắng chửi,“Chị đều để cho thầy hôn chị ! Chính mình suy nghĩ tốt
một chút đi, trước kia những người muốn theo đuổi chị, người nào được
chị để ý trong mắt chứ ? Cho dù quen bạn trai, chị căn bản cũng chẳng
thèm để ý đến người ta !”
Hạ Hiểu Úc suy yếu tựa vào sofa, cắn môi, yên lặng nghe người con
trai hiểu cô nhất đang phân tích, chính cô đều cảm thấy tình huống không rõ ràng.
“Nhưng là anh ấy…… Thực…… Kiên trì……”
“Kia có rắm dùng a, nếu không thích thầy chị đã sớm đưa ra mặt xấu
đem người ta ướp đến nam cực đi !” Giang Thành Bân có tâm tư tỉ mỉ hơn
so với nam sinh bình thường, cậu phẫn hận nói ra kết quả quan sát của
chính mình.“Thừa nhận đi, không cần lại trốn tránh, tôi không cần, dù
sao tôi đã quyết định tôi sẽ không làm bạn với chị nữa !”
Những lời này vừa mới quăng ra giống như một trái bom tạc Hạ Hiểu Úc đầu choáng váng hoa mắt, suýt nữa té xỉu.
Cô dùng sức cố gắng bình tĩnh, không thể tin được.
Sau đó hốc mắt của cô có cảm giác như bị bỏng, cô lại cảm thấy mũi một trận mãnh liệt đau, nói không ra lời.
Giang Thành Bân không có rảnh chú ý, cậu xách lên gói đồ to lúc nãy
mang theo khi mới bước vào cửa, dường như cơn gió xoáy lướt qua phòng
khách, đi đến cạnh cửa, muốn nhanh mở cửa để bước ra ngoài.
“Hạ Hiểu Úc, chúng ta sau này sẽ không gặp lại !”
“Giang……”
Hạ Hiểu Úc mở mắt ra, trong tầm mắt mơ hồ chỉ thấy Giang Thành Bân
đang muốn lao ra cửa, cô cũng không nghĩ gì nhiều mà tiến lên, muốn giữ
chặt cậu.
“Chờ một chút, cậu không cần đi vội ! Chúng ta nói rõ ràng một chút……”
“Không có gì để nói !”
Cửa sắt phịch một tiếng, đóng lại thật mạnh. Trên mặt kính ngược đang phản chiếu ra gương mặt đầy nước mắt, ngoại trừ một mình cô, không ai
thấy.
*****
Hạ Hiểu Úc đã mất ngủ nhiều đêm.
Ngày đó Giang Thành Bân phẩy tay áo bỏ đi, không biết có tìm được nơi ở hay không a ? Sau khi vào bộ đội, liên lạc không tiện, cô bó tay
không có biện pháp, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Cô một mình đối mặt với phòng ở trống rỗng, nghĩ đến chính mình sớm
có thói quen trống trải như vậy, vài ngày gần đây lại cảm thấy đặc biệt
bất lực, ban đêm trằn trọc không hề buồn ngủ bản thân nhìn thẳng trần
nhà, thẳng đến phía chân trời mặt trời nổi lên.
Cô không ngừng nhớ tới Giang Thành Bân khi rời đi lời nói phẫn nộ, cô thậm chí suy nghĩ nếu thời gian có thể quay trở lại thì tốt rồi.
Cô không nên đổi khóa học, không nên quen biết Du Chính Dung, không
nên bị lạc vì sự nhã nhặn nhưng mị hoặc của anh, không nên giống một cô
gái trẻ ngây thơ mà bị đả động……
Mâu thuẫn cùng cảm giác tội ác không ngừng dày vò cô, làm cho cô mỗi ngày đều đần độn.
Có lẽ là tinh thần không tốt là mấy, khi nhận được điện thoại ân cần
thăm hỏi của Du Chính Dung, cô suy yếu không có nói nhiều, chính là yên
lặng nghe tiếng nói ôn nhu, trầm thấp mà có tính nhẫn nại dỗ cô.
“Vừa khai giảng, có nhiều chuyện thật sự bề bộn, tôi đại khái không thể qua với em, em phải nhớ ăn cơm đúng giờ biết không ?”
Du Chính Dung đối với chuyện ngày đó Giang Thành Bân đột nhiên xuất
hiện, hoàn toàn không có hỏi nhiều, anh chính là đem lực chú ý đặt ở
trên người Hạ Hiểu Úc.
“Nha.” Cô lười biếng trả lời, không có tinh thần gì.
Cô không nghĩ đối mặt, thừa nhận tâm tình của chính mình.
Cô kỳ thật vụng trộm chờ mong có thể nhìn thấy anh. Bất quá, chỉ là nghĩ như vậy cảm giác tội ác liền dời núi lấp biển mà đến.
“Em không có tinh thần gì, không khỏe sao ?” Anh tiếng nói ôn hòa
hỏi,“Thân thể không thoải mái sao ? Vẫn là tâm tình không tốt sao ? Đi
ra ngoài một chút thế nào ?”
“Em không nghĩ ra khỏi cửa.”
“Vậy em có nghĩ đến anh không ?” Có người ở phòng nghiên cứu, hiển nhiên có điều kiêng kị cho nên Du Chính Dung hạ giọng nói.
Tiếng nói trầm thấp kia lại có hương vị mê hoặc làm cho Hạ Hiểu Úc lỗ tai bắt đầu tê tê.
“Em……”
Lúc trước cô không hề suy nghĩ mà cứng nói “Không có”.
Nhưng giờ phút chần chờ này lại mang vài phần thẹn thùng xấu hổ làm cho Du Chính Dung cúi đầu nở nụ cười.
“Đến đây đi, hiện tại không có ai, em biết phòng nghiên cứu của anh.
Anh hôm nay muốn làm đêm, đợi đến lúc khuya, em không phải muốn ra ngoài giao bản thảo sao ? Đến gặp anh được không ? Anh sẽ đưa em trở về.”
“Nhưng em……”
“Hiểu Úc, đến gặp anh đi, anh mấy ngày không gặp em rồi.” Anh tiếp
tục dụ dỗ cô, ôn nhu dụ dỗ muốn dẫn người phạm tội ác, tiếng nói ở bên
tai cô nhẹ nhàng nói làm cho cô toàn thân bắt đầu có máu nóng chạy
nhanh.
Cô không đi ! Cô mới không cần đi !
Kết quả quyết định này là sau giữa trưa sau khi giao bản thảo xong,
ánh mặt trời tựa như ở đầu thu ấm áp làm tan khối băng, chậm rãi hòa tan biến, cuối cùng cô bĩu môi, không quá tự nguyện xuất hiện ở nơi làm
việc.
Vô dụng, thật sự là vô dụng tới cực điểm, khó trách Giang Thành Bân
giận thành như vậy, cô ngay cả ý chí tự do của chính mình đều đã phản
bội !
Chạng vạng sau khi tan học, có lẽ là vào thời gian cơm chiều không có người đi lại, cô nhấc tay lên gõ cửa, đến mở cửa chính là Du Chính
Dung.
Nhìn thấy cô anh cái gì cũng chưa n