ong một gia đình chẳng vui vẻ, cô đơn lớn lên cùng với vết thương, không phải một sớm một chiều có thể thay đổi.
Nhưng không thử thì làm sao biết không được ?
Cậu ngã người lên ghế sô pha mềm mại, buồn bã thở dài,“Cha mẹ cậu đối với cậu thế nào thì cũng đã là chuyện quá khứ, có cần vì chuyện này mà
cả đời sợ hãi lùi bước hay không ?”
Hạ Hiểu Úc không hề trả lời, chuyện không phải chỉ đơn giản như thế a…
Hơn nữa…… nói không chừng tất cả cũng đều đã muộn.
“Hơn nữa cha mẹ thì không thể lựa chọn, nhưng chị có thể lựa chọn
người yêu cho mình mà ?” Giang Thành Bân chân thành nói:“Hiểu Úc, chị
cũng hoàn toàn có tư cách như những kẻ khác, đều có thể vui vẻ mà nói
chuyện tình yêu, bây giờ cơ hội đang ngay trước mắt chị, vì sao không cố gắng nắm chắc ? Chị có biết không cố gắng cũng là một sai lầm không ?”
“Tôi làm sao bây giờ ? Từ đầu tới cuối đều là anh ấy chủ động, chủ
động tới gần tôi, chủ động rời khỏi tôi !” Hạ Hiểu Úc rốt cục kiềm chế
không được, lớn tiếng phản bác.“Tôi còn cái gì để nói nữa đây ? Rốt cuộc cậu muốn tôi thế nào ?”
Giọng nói của cô dường như nghẹn lại, hốc mắt cũng đỏ lên.
Giang Thành Bân thương hại nhìn cô.
“Hiểu Úc, không phải thầy ấy chủ động theo đuổi chị là tiêu biểu cho
thầy ấy từ lúc bắt đầu đã không trách không hối hận, bị chị suốt ngày
giận dỗi cùng giày vò, mặc kệ mưa gió đến đầu bạc, mới có thể chứng minh tình yêu của thầy ấy sao ? Cái ý tưởng này ngây thơ quá.” Cậu bĩu
môi, không hề giống như đang nói đùa. “Trách không được ai cũng nói phụ
nữ khi yêu đều mơ mộng, chả thực tế, không nghĩ tới ngay cả chị cũng
không hề ngoại lệ, thật làm tôi thất vọng quá.”
Hạ Hiểu Úc bị mắng cảm thấy k vui, cô mím chặt môi đỏ mọng, không mở miệng nói một câu.
“Ngu ngốc.” Cậu cúi người, ngón trỏ chỉ vào cái trán trơn nhẵn của cô nói.“Đi tìm thẩy ấy đi, chỉ cần chủ động xuất hiện trước mặt thầy ấy,
tôi nghĩ thầy Du lập tức sẽ rất vui mà quên giận ngay thôi. Huống chi
bây giờ đã là cuối học kỳ, thầy ấy bận rộn như vậy, không có thời gian
tới tìm chị cũng là phải a, chị cũng nên chủ động hơn một chút, ngay bây giờ, cứ thử xem sao !”
Hạ Hiểu Úc giương cặp mắt phượng xinh đẹp, nhìn cậu với vẻ mịt mờ,
ánh mắt lại nhìn về phía góc tường, sau đó, đôi môi nặn ra một nụ cười
trông khổ sỡ vô cùng,“Tôi nghĩ…… tôi không nên làm phiền anh ấy nữa !”
Dõi theo tầm mắt của nàng, Giang Thành Bân giống như bị sét đánh trúng, đột nhiên dựng thẳng người, mắt trừng lớn.
Cậu chỉ đống hành lý nơi góc tường, hỏi : “Chị muốn đi đâu ? Muốn đi chơi sao ? Vì sao tôi chưa nghe chị nói ?”
Cô vẫn chỉ cười khổ, khuôn mặt trái xoan hơi gầy gò, nhìn rất đáng thương.
“Tôi muốn đến Singapore mừng năm mới. Hai ngày trước tôi cùng ba tôi
nói điện thoại đã quyết định rồi, vốn hôm nay tính nói với cậu .”
“Nhưng mà……” Giang Thành Bân ngây người. “Đi… Khi nào thì trở về ? Cuối năm ?”
Cô lắc đầu,“Không biết, ba tôi hy vọng tôi sẽ chuyển qua đó. Sau khi
quyết định tôi sẽ viết thư nói với cậu. Nhưng cậu đi bộ đội nên không
tiện, ta sẽ gửi đến nhà cậu, nhờ bác trai chuyển cho cậu.”
“Kia không quan trọng !” Giang Thành Bân rống to hơn, gương mặt trắng nõn của cậu giờ này đỏ ửng lên vì phẫn nộ.“Hạ Hiểu Úc, tôi nói cho chị
biết, nếu chị dám đi như vậy, bỏ một người đàn ông tốt như thế, tôi vĩnh viễn sẽ không nói chuyện với chị nữa ! Vĩnh viễn ! Cả đời ! Một câu
cũng không nói với cậu ! Tôi nói thật đấy !”
Hạ Hiểu Úc cuộn mình trên sô pha, hai tay ôm đầu gối, giống như một loài vật nhỏ trốn vào một góc để chữa thương.
“Chẳng lẽ tôi rất thích như vậy sao ?” Cô nhẹ hỏi, giọng nói rầu rĩ
của cô lại vang lên.“Tôi không có học làm sao để yêu một người, vì sao
các ngưởi đều muốn tôi cái gì cũng có thể hiểu ? Lúc vui thì tới tìm
tôi, lúc không vui liền quay đầu bước đi, ta cũng rất sợ a ! Bất kể là
người thân, bạn tốt, hay người yêu…”
Cô chẳng thể nói câu nào nữa, giọng nói tự dưng im bặt.
Giang Thành Bân đứng dậy, đi qua ngồi lên tay vịn của sofa, sau đó, đưa tay mà sờ sờ đầu của cô.
“Hiểu Úc ngoan, đừng khóc, không có việc gì đâu !”
Nghe vậy, cô mới phát hiện hai má lành lạnh, thật sự là nước mắt đã rơi.
Mấy ngày nay tủi thân và cô đơn, hằng đêm cô không có cách nào ngủ
ngon, tự trách mình vô dụng giờ này trước mặt bạn tốt, những cảm xúc đó
tuôn tràn như vỡ đê.
“Cả hai chúng ta cần ít nhất một năm mới trở thành bạn tốt, lúc đó
mới có thể dở bỏ lòng phòng bị, thành thật mà nói chuyện với nhau .”
Giang Thành Bân một lần lại một lần sờ đầu cô. Lúc này, cậu giống như
một người anh trai vậy, tuyệt không giống một đàn em luôn khó chịu và
cáu kỉnh nữa. “So với tình bạn mà nói, tình yêu càng cần nhiều lòng hơn, cần cho nhiều hơn là nhận nhiều. Chỉ cần gặp được người mình thích, đối phương cũng thích chị, thế này thôi cũng đã đủ để chị quyết định kết
hôn rồi, cho dù đó có là điều khó khăn nhất thì vì sao phải lùi bước
trước nó ?”
“Đây là chuyện khó khăn nhất sao ?” Hạ Hiểu Úc mờ mịt hỏi lại,“Trên
thế giới có nhiều người như thế, có nhiều người có điều kiện so với tôi
tốt hơn…… Không cần nói đến những người
