cùng lứa, mỗi học kỳ của anh đều gặp một tốp học sinh mới, anh ấy có thể nhớ tôi, biết đâu sang năm sau, rồi năm sau nữa…… Một ngày nào đó, anh ấy sẽ nhớ đến người học trò đã
khiến cho anh ấy động lòng không ?”
Giang Thành Bân trầm mặc, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng.
“Quả thật không ai có thể cam đoan cái gì, nhưng mà, đây là chuyện
chị sẵn lòng đi mạo hiểm a. Nếu như chị thật sự yêu thầy ấy, sẽ không
phải như thế này, hiện tại có thể ở cùng nhau mới là quan trọng nhất.”
“Có lẽ ta yêu không đủ.” Cô cười khổ, lau đi hai má ẩm ướt.“Có lẽ
tình yêu không cho tôi có đủ dũng khí, để cho tôi biết dù sẽ bị thương,
cũng sẵn lòng nhảy vào.”
“Vấn đề của chị không ở tình yêu, cũng không ở trên người thầy Du……” Giang Thành Bân thở dài,“Chị chỉ là nhút nhát, với bản thân mình không
đủ tự tin mà thôi. Hiểu Úc, trốn đi như vậy, thật sự không phải dũng
cảm, phải có trách nhiệm với những gì mình làm chứ.”
“Tôi không phải muốn chạy trốn.” Đôi mắt Hạ Hiểu Úc tràn ngập vẻ mờ
mịt mà nhìn đến đống hành lý đang dựng ở góc phòng khách,“Có lẽ tôi chỉ
là cố làm ra vẻ can đảm thôi, thật ra không dám đối mặt một chuyện mà
tôi có thể bị thương nữa. Đã nhiều năm như vậy, nhưng cuối cùng cũng
không tránh được.”
“Singapore…… Thời tiết tốt không?” Mũi Giang Thành Bân cảm thấy chua
xót, cậu vuốt vuốt mũi,“Chị sẽ chăm sóc cho bản thân tốt chứ ? Nếu chị
không đến chỗ ba, vậy sẽ trở về không ?”
Trở về ? Vì sao phải trở về ? Tuy rằng bênSingaporelà nhà ba cô, không phải của cô, thế nhưng ở đây, cô cũng không có nhà.
Hạ Hiểu Úc cũng không nói gì, không muốn khiến cho lòng của Giang Thành Bân thêm khó chịu, cô chỉ nở một nụ cười nhạt.
Buổi chiều cuối đông, nhìn ra bên ngoài cửa sổ phòng thí nhiệm, có
thể thấy những tầng mây thật dày, ánh mặt trời dường như sợ hãi mà nấp
sau chúng, sắc trời lúc này cùng tâm trạng Du Chính Dung đúng là thảm
đạm giống như nhau.
Cuối học kỳ rồi, cũng sắp tới kỳ nghỉ đông, cũng là thời gian bận nhất của các giáo sư.
Phải chấm bài thi, phải xem báo cáo, phải tính xong thành tích của các
học sinh, hơn nữa lại phải vật lộn với thầy Chung ngang ngược không chịu nổi, Du Chính Dung mệt mỏi thầm nghĩ muốn vứt bỏ tất cả, về nhà tìm cái giường, vùi đầu vào ngủ.
Nếu như trong lòng có thể ôm cô gái nhỏ mềm mại kia mà ngủ, vậy càng tốt.
Nghĩ đến nét thẹn thùng cùng ngây ngô của cô, tâm tình buồn khổ của anh bỗng nảy lên một niềm ngọt ngào mà đau đớn.
Cô hiện tại đang làm gì ? Có nhớ đến anh không ? Có hối hận không ?
Có phải cũng giống như anh, hàng đêm đều mất ngủ, dùng toàn bộ tự chủ mới có thể không cầm lấy chiếc điện thoại gọi đi, hoặc dứt khoát muốn
trực tiếp xông đến trước mặt cô, hung hăng mà hôn cô để trút hết tức
giận ?
“Cậu nếu như không viết xong phần báo cáo này, tôi nhất định sẽ làm
ngươi chết rất khó coi !” Hồi nãy, thầy Chung với vẻ mặt tức giận, ở
phòng nghiên cứu của anh đập bàn tức giận mắng. “Chớ quên, tôi biết cậu
đang cùng học sinh yêu nhau, khoa tuyệt đối sẽ không muốn chuyện này xảy ra, cậu cẩn thận sang năm được nhận thư cho đấy !”
“Thầy Chung, bạn gái tôi chỉ học hai tuần ở lớp tôi, hơn nữa, đã nghỉ ở học kỳ trước rồi, chúng tôi đơn giản chỉ là quan hệ thầy trò, điểm
này, mấy thầy dạy các môn khác cùng học sinh đều có thể làm chứng.” Du
Chính Dung đối mặt với sự phẫn nộ của ân sư ngày xưa, không chút rụt rè.
Anh phải bảo vệ cô gái nhỏ của anh.
“Về phần báo cáo, tôi đã nói qua, tôi có thể cung cấp chút ý kiến để
tham khảo, nhưng là không thể viết thay. Chuyện này nếu như bị phát
hiện, tôi nghĩ so với chuyện bạn gái tôi đã từng là học sinh của tôi,
nghiêm trọng hơn rất nhiều, thậm chí ngay cả những bài báo cáo trước đây của thầy đều có thể sẽ bị đem ra kiểm tra lại, tôi tuyệt đối không muốn thấy xảy ra chuyện này.”
“Cậu uy hiếp tôi ?” Thầy Chung đập bàn mắng to, thân thịt mỡ dường
như rung lên, “Bảo cậu viết cho tôi là đã cho cậu mặt mũi rồi, cậu không cảm kích mà còn dám uy hiếp tôi ? Cậu cho là giáo sư trong khoa đều
chết hết rồi sao ? Tôi hiện tại lập tức đi tìm người khác ! Nói cho cậu
biết, người viết thuê ở đâu cũng có !”
“Vậy mời thầy đem cơ hội này tặng cho người càng muốn hơn đi.” Du
Chính Dung thản nhiên nói. “Về phần thư mời, tôi tin tưởng trên khoa tự
có tính toán, không cần thầy phải bận tâm.”
Xô mạnh cánh cửa, thầy Chung phẫn nộ mà rời khỏi. Sau đó, Du Chính Dung đem cửa phòng nghiên cứu khóa trái.
Anh bây giờ không muốn gặp bất cứ người nào trên khoa nữa, không muốn tranh cãi những chuyện nhàm chán đó nữa.
Anh muốn mình được yên tĩnh một lát, dùng một chút thời gian ngắn ngủi mà nhớ đến người yêu của anh..
Anh nhớ cô, muốn cưng chiều cô, yêu thương cô, muốn biết được cô ăn
cơm có ngon không, có thức khuya nữa không. Muốn với cô hai người cùng
nhau khám phá ra nơi bí ẩn ngọt ngào nhất của nam nữ, anh muốn nhìn thấy đôi mắt phương quyến rũ kia tỏa ra kều thái mê loạn vì bị dục vọng bao
phủ.
Anh thậm chí không để tâm sự trốn chạy của cô — chỉ cần cô chạy cũng
sẽ tới vòng tay của anh. Anh nguyện ý che chở cô, thủ hộ cô, không cho