c chờ đợi nãy giờ, vừa thấy ba người đàn ông bước vào đại
sảnh liền thi nhau chạy tới chào hỏi, dẫn họ tới phòng thuê riêng hạng
sang, bê trà rót rượu kịp thời hơn thường ngày rất nhiều.
Trong khi họ nâng cốc nói chuyện phiếm, màn đêm đã dần buông xuống.
Ba người đàn ông nói hết chuyện sự nghiệp, cuộc sống, cuối cùng không hiểu sao lại chuyển sang vấn đề phụ nữ. Nói tới phụ nữ, thần sắc Dương Lam
Hàng hiện lên một vẻ cô đơn không đáng có ở một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, Trác Siêu Việt không chỉ quan tâm tới vấn đề thiết yếu này, mà còn đưa ra một phương án giải quyết có hiệu quả.
“Hàng,
theo kinh nghiệm thành công bao năm nay của tớ, tớ đã đúc kết được một
phương pháp đơn giản và nhanh gọn nhất để lừa phụ nữ lên giường.”
“Thành công? Kinh nghiệm?” Trác Siêu Nhiên nhướng mày một cách châm chọc,
trong ấn tượng của anh, cậu em trai này cho tới giờ vẫn chưa từng có bạn gái, nói gì tới kinh nghiệm thành công, “Nhị thiếu gia, em chắc chắn
rằng em đang nói về phụ nữ đấy chứ?”
“Em đang thảo luận một cách rất nghiêm túc với Hàng về một vấn đề mang tính… học thuật.”
“…”
Nhà khoa học đường bệ, đạo mạo bên cạnh khó khăn lắm mới nuốt nổi nửa ngụm
rượu còn lại trong miệng, chậm rãi đặt ly rượu xuống, rút khăn giấy lau
vết rượu dính trên khóe miệng, tỏ ý rằng Trác nhị thiếu gia có thể bắt
đầu được rồi.
Ngón tay thon dài của Trác Siêu Việt khe khẽ lướt
trên ly thủy tinh, ánh mắt tập trung vào những gợn sóng lăn tăn trong ly rượu, dường như đang nhớ lại một cảnh tượng nào đó, khóe môi hiện lên
một nụ cười khó hiểu. “Cậu đưa cô ấy đi uống rượu, đợi sau khi cô ấy bị
chuốc say thì đưa vào khách sạn, giả vờ như không thể kiểm soát nổi hành động của mình sau khi say…”
Một ý tưởng rất “có tính sáng tạo”, Dương Lam Hàng yên lặng.
“Cách này rất hay.” Trác Siêu Nhiên gật gù, “Cách này tuyệt đối có thể thành
công đến mức khiến giáo sư Dương thân bại danh liệt, đồng thời còn khiến chú Dương đoạn tuyệt mối quan hệ cha con với cậu ấy nữa.”
“Sợ gì thân bại danh liệt chứ!” Đầu lông mày của Trác Siêu Việt nhướng lên
phản đối, tâm tư như đã phiêu du tới tận nơi nào, không biết là đang nói với Dương Lam Hàng hay là nói với chính bản thân mình, “Danh dự thì có
tác dụng gì, có thể ngủ cùng với cậu không? Là một thằng đàn ông, cả đời không được ôm người phụ nữ mình yêu trong tay để ngủ, cứ cho là có thể
phóng tên lửa lên tận sao Hỏa đi chăng nữa thì cũng để làm gì chứ? Người trên toàn thế giới đều sùng bái cậu thì cũng có tác dụng gì?”
Dương Lam Hàng cười nhạt: “Thực ra, có bị thân bại danh liệt hay không, tớ
cũng không để ý, tớ chỉ sợ Bạch Lăng Lăng sẽ không tha thứ cho tớ…”
Ánh trăng mỏng manh đọng lại trong đáy mắt của Dương Lam Hàng, trong cặp
đồng tử trong veo là sự kiên trì và cố chấp không chút ân hận.
Trác Siêu Việt cúi đầu trầm ngâm hồi lâu. “Hàng, với tài trí của cậu, việc
phóng tên lửa lên sao Hỏa cũng không phải là không thể, chi bằng cậu
nghiên cứu một chút…”
Nhà khoa học liền giơ tay ôm trán, tài trí của anh quả thật thấp đến nỗi chỉ có thể phóng tên lửa lên sao Hỏa thôi!
Sau khi cơm no rượu say, nhân viên cảnh vệ của Trác Siêu Nhiên đưa Dương
Lam Hàng về khách sạn nghỉ ngơi trước, sau đó mới lái xe đưa Trác Siêu
Nhiên và Trác Siêu Việt về nơi ở của họ, đó là tiểu khu Cách Thế Quan
Lan.
Có thể nói rằng không ai không biết hoặc chưa từng nghe qua
địa danh Cách Thế Quan Lan của thành phố S. Nó nằm trên khu vực có phong cảnh tự nhiên thuần túy, phía Nam tiếp giáp sông Hộ Thành, phía Bắc dựa lưng vào núi Thanh Sơn, phía Đông là câu lạc bộ sân golf lớn nhất của
thành phố S, phía Tây, cách một công viên có phong cảnh tuyệt đẹp là khu kinh tế mới với những ánh đèn rực rỡ, các tiện ích công cộng gần đó như khách sạn, suối nước nóng, quán cà phê, siêu thị, trường học… tất cả
đều đầy đủ đồng bộ, có thể coi đó là chốn đào nguyên tiên cảnh tĩnh lặng trong sự náo nhiệt.
Tiểu khu này mặc dù có diện tích rất lớn,
nhưng số lượng nhà ở lại không nhiều, chỉ có vài chục căn biệt thự và
hai tòa chung cư cao cấp sang trọng, nghe nói các căn hộ ở đây vừa mới
phát giá với mức giá cao ngất ngưởng đã bị tranh mua hết sạch, do đó có
tiền cũng chưa chắc đã mua được, vì thế chúng trở thành một giấc mơ đẹp
nhưng chỉ có thể nhìn ngắm mà than thở của người dân thành phố S.
Bố mẹ đã mua cho hai anh em họ hai căn hộ được coi là hạng sang ở tòa nhà
này ngay khi họ vừa tốt nghiệp trường quân đội và được phân công gia
nhập hàng ngũ áo lính. Trác Siêu Nhiên ở tầng thứ hai mươi, Trác Siêu
Việt ở tầng thứ mười chín, khi sửa sang lại, hai anh em đã làm một cầu
thang thông tầng bên trong hai căn hộ để tiện qua lại chăm sóc lẫn nhau.
Quãng thời gian đó, hai anh em họ phải luyện tập rất cực khổ, nhưng cũng rất
vui vẻ. Mỗi lần có kỳ nghỉ, họ đều đến đây uống rượu nói chuyện phiếm,
vui chơi tới khi trời sáng mới ngủ. Bốn năm trước, Trác Siêu Việt rời bỏ quân ngũ, chuyển sang kinh doanh thương mại xuất nhập khẩu, cứ bay đi
bay về giữa các quốc gia. Trác Siêu Nhiên cũng được phân nhà ở trong
doanh trại,