bằng một ngữ điệu nghiêm túc, Mộc Mộc bị anh
chọc cười đến nỗi không kìm nén được, cũng bật cười, thò tay vào túi lôi điện thoại di động ra, đánh ba chữ trong phần soạn tin nhắn rồi đưa cho anh xem: “Anh sợ không?”
Có thể đã bị lây nụ cười của cô, anh
cũng mỉm cười: “Hơi sợ. Hay là tôi đưa cô về chỗ ở trước nhé, đợi hôm
khác tìm được chỗ phù hợp hơn, tôi lại cho cô mượn vai để khóc…”
Ẩn ý trong câu nói của anh là họ còn có cơ hội gặp lại. Vừa nghĩ tới việc
có thể gặp lại anh, tâm trạng Mộc Mộc bỗng nhiên tốt hẳn lên, cô lau
những giọt nước mắt, ngón tay thoăn thoắt bấm chữ: “Thật không?”
“Thật.”
Thấy Mộc Mộc vui vẻ gật đầu, Trác Siêu Nhiên thở phào một tiếng, đưa tay đỡ cô đứng dậy.
Một cơn gió thoảng qua, mái tóc cô lướt qua khóe môi anh, mùi hương thoang
thoảng trong từng sợi tóc như trêu ghẹo người ta trong đêm tối. Trác
Siêu Nhiên không thể không sững người lại, cúi đầu tập trung tinh thần
nhìn kỹ cô gái trước mặt, lúc này anh mới phát hiện ra cô rất đẹp, trên
khuôn mặt trái xoan trắng ngần còn vương lại những giọt nước mắt chưa
kịp lau khô, giống như những bông hoa hồng trắng sau cơn mưa. Cặp lông
mày cong cong thanh tú, đôi mắt to tròn sáng lóng lánh như sóng nước,
đôi môi xinh xắn ươn ướt bóng láng. Chiếc áo quân phục to rộng khoác lên chiếc váy dài huyền ảo, mặc dù chẳng ăn nhập chút nào nhưng lại làm tôn lên vẻ dịu dàng, mong manh của cô.
Cảm nhận được cái nhìn chăm
chú của Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc nghĩ rằng anh đã nhớ ra điều gì đó,
ngọn lửa hy vọng mới bị dập tắt lại được nhen nhóm, nhìn anh với nỗi
khát khao mong đợi.
Bốn mắt nhìn nhau, thời gian dường như dừng lại,
ánh trăng kéo bóng hai người họ mỗi lúc một dài… mãi tới khi, hai binh
sĩ đang chuẩn bị thay phiên gác sải từng bước đều đặn nhịp nhàng đi tới.
Dưới ánh trăng lờ mờ, họ vừa hay bắt gặp một cảnh tượng khiến người ta cảm
thấy chấn động, một chàng trai đang nắm cánh tay của một cô gái, hai
người nhìn nhau “tình cảm”, không nói câu gì, trên người cô gái còn
khoác chiếc áo quân phục của đàn ông.
Đây là việc tuyệt đối không được xảy ra trong trung đoàn 3 này, hai binh sĩ trong chốc lát đề cao
cảnh giác, vừa rảo bước lại gần vừa lớn tiếng quát hỏi: “Ai đấy?!”
Câu chất vấn bất ngờ khiến Trác Siêu Nhiên giật mình, nhanh chóng lùi lại
giữ một khoảng cách nhất định, che miệng khe khẽ ho một tiếng.
“Quy định…”
Khi hai binh sĩ bước lại gần, nhìn rõ bóng người quen thuộc trước mắt, lập
tức đứng nghiêm trong tư thế tiêu chuẩn trong quân đội, hành lễ.
“Trung đoàn trưởng!”
“Ừm.” Trác Siêu Nhiên ngượng ngùng hắng giọng, “Cô gái này là người bên đoàn
văn công, cô ấy bị lạc đường, hai đồng chí đưa cô ấy về.”
“… Rõ!”
Nhìn hai binh sĩ cung kính đưa Mộc Mộc đi, Trác Siêu Nhiên thầm thở dài một
tiếng não nề trong lòng, chỉ e rằng chưa cần tới vài ngày, toàn bộ mọi
người trong trung đoàn sẽ biết chuyện này… Đêm dài đằng đẵng,
Mộc Mộc không ngủ, cứ ngồi trên giường lưu luyến ôm tấm áo quân phục
trong lòng, không nỡ đặt xuống. Bởi vì trên bộ quân phục đó vẫn còn lưu
lại hương vị đàn ông nồng đậm của anh, còn cả một chút… mùi rượu và
thuốc lá nữa.
Trước đây, khi anh hôn cô, hai cánh tay khỏe mạnh
rắn rỏi ôm ghì cô vào lòng, trên người anh cũng có hương vị này, mùi
rượu mát lạnh quyện lẫn mùi khói thuốc thoang thoảng, chầm chậm mà nhiệt tình chiếm trọn cô. Bây giờ, ngay cả hình dáng cô anh còn chẳng nhớ,
vậy mà cô vẫn nhớ rõ như in cả mùi hương của anh. Vậy thì, liệu cô có
nên rời xa, liệu có nên để gió thổi ký ức thành những cánh hoa, từ nay
về sau bắt đầu lại cuộc sống của mình?
Bầu trời bao la bị màn đêm bao phủ, chỉ có chút ánh trăng nhợt nhạt soi rọi, cũng giống như cuộc
đời cô, khoảng hồi ức đó là một chút ánh sáng cuối cùng đưa đường chỉ
lối, nếu không có chút ánh sáng đó, cuộc đời cô sẽ chỉ còn là một dải
đen tối.
Trong sự giằng xé đầy mâu thuẫn, bầu trời đã sáng tỏ từ
lúc nào, tấm áo quân phục trong lòng cũng bất giác trở nên nhàu nhĩ. Mộc Mộc ra khỏi giường, giặt sạch chiếc áo, phơi bên cửa sổ, những ngôi sao trên quân hàm rung rinh chào đón ánh nắng mai, lấp la lấp lánh.
Hóa ra trước đây anh là lính đặc chủng, thảo nào cơ thể anh lại đẹp như
vậy, thảo nào lòng bàn tay anh lại có những vết chai dày… thảo nào thể
lực anh lại tốt đến thế, khiến xương cốt cô như muốn vỡ vụn, ngày hôm
sau đi đường mà vẫn như đang đi trên mây…
Vì quá tập trung nhìn
ngắm chiếc áo quân phục, không để ý tiếng gõ cửa, đến khi cô nhìn thấy
Vương Dao đẩy cửa bước vào, ngạc nhiên nhìn chiếc áo quân phục đang đung đưa trong gió bên cửa sổ, Mộc Mộc muốn giấu đi cũng không còn kịp nữa.
Vương Dao thu lại ánh mắt, vẻ mặt lạnh lùng: “Đạo diễn Lý nói đã tìm được
người thích hợp rồi, không cần em đệm đàn nữa. Em thu dọn đồ đi, chị đưa em ra ngoài.”
Nói xong, không để Mộc Mộc có cơ hội đáp lại điều gì, Vương Dao quay người đi ra ngay.
Xem ra vận mệnh đã quyết định thay cô, để cô rời xa anh. Cô chấp nhận số
phận, thu dọn đồ đạc của mình, cuối cùng, cô lưu luyến nhìn lại chiếc áo quân phục vẫn còn đang rỏ nước. Cô muốn m