iải vây: “Haizzz, hôm nay chỉ có mình cô Đỗ là
nữ, nếu để cô ấy uống say chẳng khác nào quá mất phong độ. Chúng ta uống của
chúng ta, cô Đỗ vẫn nên uống nước trái cây thôi”.
Lôi Vũ
Tranh không nói gì, thật ra Đỗ Hiểu Tô đã bắt đầu cảm thấy chóng mặt hoa mắt
rồi, tửu lượng của cô cũng ở mức trung bình, nhưng ly rượu lúc nãy uống vội nên
bây giờ mới cảm thấy cổ họng bỏng rát. Vừa may lúc ấy tổ yến hầm được dọn lên,
bình thường cô không ăn tổ yến, nhưng miệng và dạ dày hiện giờ nóng như thiêu
như đốt, cũng nên ăn chút gì đó. Khi cầm thìa lên, cô đã thấy tay mình run run,
cũng may là không đổ ra ngoài.
Sau
cùng mọi người lại uống thêm hai chai rượu nữa mới giải tán được. Hạng tổng mặt
đỏ au, nói chuyện đã không còn được lưu loát nữa, phó tổng Cao cũng đã ngà ngà
say, còn Hiểu Tô dù đang mơ màng, nhưng vẫn nhớ là phải giúp tổng giám đốc bàn chuyện
hợp đồng, Mặc dù bước chân của cô không còn vững nữa nhưng cô vẫn phải cố gắng
làm mình tỉnh táo hơn một chút. Thế mà trời đất như đang rung lắc điên đảo,
cuối cùng cô bị người ta đẩy vào xe, đóng cửa lại, bốn phía yên tĩnh.
Xe chạy
êm ru, thật ra sau khi uống say cũng không còn thấy khó chịu lắm mà chỉ khát
nước. Chiếc ghế thoang thoảng mùi da tổng hợp, cô quay người ôm lấy anh, vùi
đầu vào cổ anh, cảm nhận cảm giác thân thuộc, cũng như vô số lần trong mơ, cô
biết đó là Thiệu Chấn Vinh, cô lại mơ thấy anh.
Lôi Vũ
Tranh có phần khó khăn khi tìm cách gỡ tay cô xuống. Người bên Bác Viễn đi hết
rồi, đặc biệt Hạng tổng chỉ bỏ lại một câu: “Cô Đỗ giao cho anh nhé”, sau đó
vẫy vẫy tay rồi lên xe đi thẳng. Còn cô lại giống con mèo hoang, mở to đôi mắt
đang mơ màng, đứng dưới ánh đèn đường vẻ tội nghiệp.
Không
đợi anh nói, tài xế của anh đã im lặng kéo con mèo hoang đó đẩy vào ghế sau.
Anh
hung hăng trừng mắt với tài xế, đáng tiếc anh ta không nhìn thấy, chỉ đóng cửa
xe sau đó ngồi vào ghế lái, khởi động.
Thôi
vậy, chẳng qua là đưa cô về nhà một lần, nể mặt Chấn Vinh.
Nhưng
chẳng lâu sau, cả người cô đều nghiêng qua, không nói không rằng cuộn mình
trong lòng anh giống một con mèo ngoan ngoãn trong lòng ông chủ, tự biết tìm
cho mình một tư thế thoải mái, hơi thở nhẹ nhàng, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Cả
người anh cứng đờ.
Anh
định đẩy cô ra, nhưng cô giống như viên kẹo dẻo, hoặc là kẹo cao su, dính chặt
không rời. Chỉ cần anh đẩy nhẹ một cái cô lại ôm chặt hơn, chẳng khác gì một
con bạch tuột còn sống.
“Đỗ
Hiểu Tô”, anh vỗ mặt cô, “Nhà cô ở đâu?”.
Cô
không đáp, ậm ừ một lát, cằm tựa vào ngực anh, nghiêng đầu ngủ tiếp.
Không
có bản lĩnh thì đừng có uống kiểu đó.
Xe dừng
trước cổng biệt thự, tài xế mở cửa giúp họ, anh lại cố vỗ mặt cô: “Này!”.
Cô
không phản ứng
Bỏ đi,
mặc kệ cô ngủ trong xe một đêm. Nhưng cô vẫn đang ôm chặt lấy anh không buông,
anh cũng chẳng xuống xe được.
“Đỗ
Hiểu Tô”, anh gọi cô, vẫn không phản ứng.
Anh đưa
tay nhéo cô, cô bị đau kêu lên một tiếng, cuối cùng mở mắt, hàng mi dài hơi
cong khẽ chớp như đôi cánh bướm.
“Tài xế
đưa cô về”, cuối cùng anh cũng kéo được một cánh tay của cô ra, “Tôi phải xuống
xe”.
Cô
ngẩng mặt lên, làn da trắng thấp thoáng dưới ánh đèn xe gần như trong suốt, cảm
giác như được tạc bằng băng, thổi một hơi sẽ tan chảy. Cô cười ngốc ngếch, hình
như không hiểu anh nói gì, cô nhào đến, cánh tay vừa bị gỡ ra lại vòng trở lại,
giống một đứa trẻ đang làm nũng: “Anh mập rồi”, đưa một ngón tay chỉ vào má
anh, “Ở đây”, sau đó chỉ xuống cằm, “Ở đây nữa”.
Không
đợi anh kịp phản ứng, cô đột nhiên vòng tay ôm cổ anh, ngẩng mặt lên hôn. Hơi
thở cô có mùi rượu, đôi môi nóng bỏng lướt trên môi anh, không, đó là lưỡi. Anh
theo bản năng định đẩy cô ra nhưng cô lại càng siết chặt. Anh định nói gì đó
nhưng vừa mở miệng đã để lưỡi cô nhân lúc đó tiến vào, chặn tất cả những gì anh
định nói lại. Mặt cô nóng bừng, môi cũng nóng, cả cơ thể như một ngọn lửa. Anh
vùng vẫy, cuối cùng cũng đẩy được cô ra.
Tài xế
đã biến mất từ lâu, trong vườn chỉ còn tiếng côn trùng kêu râm ran, cách đó còn
một ngọn đèn đường đang sáng, phản chiếu luồng sáng yếu ớt vào xe. Thật ra trên
nóc xe có đèn, rọi lên mặt cô, gò má ửng hồng, cô nửa ngồi nửa gục trên ghế xe,
hai mắt mơ màng.
“Thiệu
Chấn Vinh”, giọng cô rất nhỏ, thì thầm như sợ mình sẽ bị đánh thức, “Em rất nhớ
anh”.
Anh
ngồi lặng ở đó, còn cô chậm rãi nhắm mắt, ngủ thiếp đi.
Trời đã
khuya, phòng khách không bật đèn, các vật dụng chìm trong bóng tối yên tĩnh. Từ
cửa sổ lớn trong phòng khách có thể nhìn thấy một bức tường phía đông, dưới
chân tường trồng rất nhiều trúc, còn phía trước có một dãy đèn, ánh sáng rọi
lên từng cây trúc xanh mượt, mỏng manh như tranh vẽ, phản chiếu ánh sáng xanh
thẫm vào nhà, sâu như đầm nước. Nơi này làm anh nhớ đến phòng đọc sách của bố ở
nhà. Bên dưới mái hiên, trúc mọc chen nhau, gió thổi qua tạo nên tiếng xào xạc
như tiếng mưa rơi. Cách đó rất xa vẫn có thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại
từ phía khu nhà đối diện, vì thế mỗi khi có ai đi vào đều bước nhẹ nhàng, cẩn
thận.
Dưới ánh
sáng mờ nhạt. mấ