bồng bềnh xinh xắn, để lộ
đôi chân thon dài và vòng eo quyến rũ, mái tóc cũng được tạo kiểu xoăn
lọn hoàn toàn phù hợp với bộ váy duyên dáng kia, trên mái còn cài một
chiếc kẹp tóc hello kitty màu hồng nhạt, cả cơ thể toát lên vẻ đáng yêu, nữ tính. Hai người cứ ngồi ngây ngốc như vậy, không ai nói với ai câu
nào khiến bao anh chàng không ít lần phải liếc nhìn.
Nếu là lúc
bình thường, Vi Vi nhất định sẽ không ngần ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ tài
nghệ trang điểm của Nhạc Lăng, thậm chí còn trêu chọc cô ta mấy câu.
Chiếc kẹp tóc trên đầu cô ta chẳng phải là cái mà cô và cô ta đã mua khi cùng đi dạo phố hôm trước đó sao, nhưng lúc này… nó chẳng có ý nghĩa gì hết…
Nghĩ đến việc bấy lâu nay mình bị người ngồi trước mặt lừa dối, Vi Vi cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, hai tay không ngừng day
day huyệt thái dương, lòng bàn tay có chút ngứa ngáy.
“Chuyện
này rốt cuộc là thế nào? Cô có phải là đàn ông không?” Vi Vi vì bất đắc
dĩ phải tiếp xúc với thế giới yêu ma quái đản này mà bao lần khiếp sợ,
có rất nhiều điều muốn nói nhưng phải chôn chặt nơi đáy lòng, không tìm
được người nào đáng tin cậy để giãi bày tâm sự. May mà Nhạc Lăng tuổi
tác cũng xấp xỉ cô, vừa dịu dàng lại rất đáng yêu nên hai người mới
nhanh chóng trở thành một cặp, cùng nhau ăn uống, dạo phố, chuyện trò,
tìm hiểu những kiến thức về thế giới yêu ma… Lục Vi luôn coi Nhạc Lăng
là người bạn tốt, người chị em thân thiết nhất của mình, thậm chí còn
tâm sự với nhau những rắc rối trong chuyện tình cảm.
Nhưng ai ngờ, ông trời trêu ngươi, Tùng Dung lại nói cho cô biết bí mật quái quỷ kia – thần Thổ địa nơi này là con trai.
Nhạc Lăng là con trai…
Là con trai…
Con trai…
Lúc đó, trong đầu Vi Vi chỉ còn lại tiếng đổ vỡ, dường như có ai đó không
ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói này bên tai khiến cô bừng tỉnh rằng đã bị ai kia lừa phỉnh.
“Làm sao có thể như thế được chứ?” Vi Vi kinh hãi kêu lên. “Có phải cô nhìn nhầm không, cũng có khi thần Thổ địa
trước kia đã rời đi, Nhạc Lăng chỉ làm tạm thời thôi.”
Tùng Dung xoắn xoắn mấy sợi tóc trước mặt, khinh thường nói: “Không thể nào nhầm
được, đó là sự thật 100%. Vì muốn sớm thoát khỏi nơi này nên tôi đã
không ngừng thăm dò hai người đó. Sự thực đã chứng minh, Nhạc Lăng chắc
chắn là con trai. Hơn nữa, một nghìn năm mới thay đổi thần Thổ địa một
lần, trừ khi đối phương đột ngột chết, không có người kế nhiệm. Cô vẫn
không tin sao? Vậy cô xem, đây là chứng minh thư tôi đã lấy trộm của
Nhạc Lăng.”
…
Nghĩ đến bức ảnh chân dung trên chứng minh thư là của một ông lão râu tóc bờm xờm, tinh thần có chút suy sụp, Vi
Vi đưa hai tay lên ôm mặt, nghĩ: Cũng may mình chưa từng cùng Nhạc Lăng
đi tắm biển, một ông lão già nua lại khoác lên mình vỏ bọc của một thiếu nữ Lolita xinh đẹp đáng yêu, thực sự là quá kinh khủng, quá kinh
khủng!!!
“Làm thế nào mà cô có được hình dáng như vậy?” Vi Vi
ngẩng đầu, trước mắt là một cô gái kiều diễm, xinh đẹp nhưng trong đầu
lại hiện lên ảnh một ông lão già nua, xấu xí, đầu óc cô bỗng quay cuồng, cảm giác sau hôm nay có lẽ không còn bất cứ thứ gì có thể khiến cô sụp
đổ hơn thế.
Trong nháy mắt, Nhạc Lăng bị bao phủ bởi một lớp
sương mù mờ ảo, thấy Vi Vi ngẩng lên, cô ta học ngay điệu bộ chết tiệt
của Dạ đại họa, kéo lấy tay Vi Vi, bắt đầu nũng nịu, than khóc: “Ô ô, Vi Vi, tôi sai rồi, thực sự tôi không cố ý lừa dối cô. Nhưng nếu… người ta mà nói cho cô biết sự thật thì nhất định cô sẽ chẳng thèm quan tâm tới
người ta nữa, ô ô… Vì dáng vẻ già nua đó nên người ta mới không dám nói
với cô, nhưng người ta không có ác ý, người ta cũng không làm hại cô, cô tức giận với người ta như thế thật không nên, ô ô ô…”
Có những
câu nói dù giả dối nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy thương xót, dù biết tất cả những chuyện đang diễn ra ngay trước mắt mình đây là giả dối
nhưng Vi Vi vẫn không chịu được khi thấy bộ dạng đau khổ, nước mắt nước
mũi giàn giụa của Nhạc Lăng, chỉ còn cách giơ hai tay đầu hàng: “Cô khóc cái gì, người ta lại tưởng tôi bắt nạt cô! Haizz, cô rốt cuộc có phải
là đàn ông không vậy!”
Nhạc Lăng thấy ngữ khí của Vi Vi có vẻ
mềm mỏng trở lại thì cắn chặt môi, cúi gằm mặt, rụt rè nói: “Tôi nói
thật cô đừng giận nhé, thực sự là tôi bị người khác ép buộc.”
“Là ai?”
Nhạc Lăng dẩu môi, nói rõ ràng từng từ: “Dạ Ly.”
Lục Vi tròn mắt nhìn, trước mặt tự nhiên xuất hiện những từ ngữ kỳ dị kiểu
như: “người bạn tốt”, “suốt một đời”, “vì anh ta, làm đàn ông hay phụ nữ đều như nhau cả”…
Không phải là…
Chẳng lẽ thế giới này
đã mục nát đến độ biến thành như thế này sao? Lẽ nào thực sự không có
chốn Niết Bàn sao? Chẳng lẽ Nhạc Lăng vì quá yêu Dạ đại họa nên mới biến thành “ông lão già nua khoác trên mình vỏ bọc của Lolita đáng yêu, xinh đẹp” này??
Lúc này, Nhạc Lăng đã uống hết cốc nước chanh trên
bàn, sau đó mới rủ rỉ nói, tất cả mọi thứ của cô ta, ngay cả cái tên
cũng là giả, tên thật của Nhạc Lăng là Nhạc Linh, ngoại trừ sở thích sưu tầm các loại váy vóc, trâm cài tóc, túi sách, giày… (khụ khụ, chỗ này
đã được giản lược cả một ngàn từ), thì ông lão này vẫn đ