Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323774

Bình chọn: 9.5.00/10/377 lượt.

bụng của nó lại phát ra một

trận cười sắc nhọn đến chói tai. Cùng với tiết tấu này, Vi Vi nghe thấy

trái tim mình cũng đập thình thịch, mỗi lúc một nhanh…

Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ…

Trong thoáng chốc, Lục Vi cảm thấy da đầu mình giật giật, chỉ biết đứng bất

động tại chỗ. Cô nóng ruột như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang bò,

đầu óc chợt trở nên trống rỗng, không thể nghĩ ra bất cứ giải pháp nào,

cứ đứng hóa đá tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khối thịt khổng lồ đang từng

bước tiến lại gần phía mình.

Tiểu rùa đen nhảy xuống khỏi lòng

Lục Vi, hóa thành hình dáng tiểu hòa thượng, dang tay ra chắn trước mặt

Vi Vi, nói: “Cô mau đi đi!”

Lúc thốt ra những lời này, “lão ma

đầu” chỉ còn cách hai người họ chưa đầy một trăm mét. Nó ưỡn cái bụng

trương phình, phát ra một tiếng kêu ghê rợn. Ngay sau đó, Vi Vi thấy cái bụng to lớn của nó nứt ra một khoảng lớn, quanh cảnh trong đó bất ngờ

hiện ra một cách rõ ràng.

Hàng ngàn hàng vạn đầu người chen chúc nhau trong bụng, chúng há miệng cười lớn rồi tranh nhau thò đầu nhìn ra bên ngoài, tựa như vô cùng thích thú với hai món ăn là Vi Vi và tiểu

rùa đen này.

“Ha ha ha ha ha…”

“Cạc cạc cạc cạc cạc!”

Tiếng cười đó kỳ dị, khủng khiếp như muốn xé thủng màng nhĩ của Lục Vi. Cô

sớm đã bị dọa đến mức ngây ngốc, chết lặng, hai mắt trợn tròn nhìn những cái đầu người ghê tởm đang đi về phía mình.

“Cô… cô có hiểu

những lời tôi nói không? Mau chạy đi!” Tiểu hòa thượng thấy Vi Vi đứng

im không cử động cũng không tỏ ra vội vã, vừa ôm chặt cái bọc vải vào

lòng vừa ra sức đẩy Lục Vi chạy đi.

Vi Vi vẫn đứng ngây ngốc. Không phải cô không muốn đi mà… hai chân cô dường như đã mọc rễ…

Đúng lúc Vi Vi cho rằng hôm nay mình sẽ bỏ mạng tại đây thì phía sau đột

nhiên truyền đến một giọng cười lạnh lẽo, kèm theo đó là giọng nói du

dương, êm ái như gió xuân. Những giọng cười ma quái phát ra từ cái bụng

của “lão ma đầu” kia vừa nghe thấy giọng nói ấy thì đột nhiên im bặt.

Lục Vi nhất thời cảm thấy trong lòng mình ấm áp, thoải mái như được tắm

dưới cơn mưa mát lành, mọi tạp âm kinh sợ kia đã bị gột rửa hoàn toàn.

Bên này, cái bụng của “lão ma đầu” cũng từ từ ưỡn ra, những cái đầu

người lố nhố bên trong không còn giãy giụa, gào thét vươn ra ngoài nữa,

tất cả đều rụt cổ, vùi đầu nhìn xuống một cách im lặng.

Vi Vi

kinh ngạc, cùng tiểu hòa thượng quay đầu nhìn về phía sau. Một mỹ nhân

khoác trên mình bộ xiêm y trắng muốt lượn vài vòng giữa nền trời rồi dần dần tiến đến. Bộ xiêm y nhẹ nhàng, bồng bềnh bay trong gió để lộ một

dáng hình yểu điệu, thướt tha, mái tóc đen dài tự nhiên điệu đà buông

xõa sau lưng, không có thêm bất cứ thứ đồ trang sức cầu kỳ nào, nước da

trắng mịn như bông tuyết, đẹp không sao tả xiết.

Vi Vi thẫn thờ

nhìn ngắm đối phương, đoan trang, thuần khiết, dịu dàng, xinh đẹp, không thể đoán ra đó là thần tiên hay ma quỷ? Ách! Đợi một chút, chẳng lẽ lại là con người?

Cô gái đó liếc mắt mỉm cười, nhẹ nhàng bước tới

trước mặt “lão ma đầu”, “lão ma đầu” ban nãy còn khí thế bừng bừng, lúc

này lại ngoan ngoãn đứng im. Một lát sau, cô gái đó mới cất tiếng nói:

“Thiên Đầu Phật, lâu rồi không gặp!”

Giọng nói của cô ấy vô cùng dịu dàng và bình thản, nếu ai không biết còn cho rằng cô ấy chỉ đang

đùa tiếu, nhưng “lão ma đầu” nghe xong lại phát ra những tiếng kêu thê

lương, đưa hai tay ôm bụng, khom mình cầu cứu rồi bất giác ngã xuống, bò đi, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng lão đâu nữa. Thấy thế, cô gái

kia cũng không đuổi theo, chỉ nghiêng người chăm chú nhìn Lục Vi.

Lục Vi đờ đẫn, bất giác cảm thấy mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, đối diện với một mỹ nhân, cô không biết phải mở miệng thế nào.

“Cái này…”

“Tỷ tỷ là…” Bên này, tiểu hòa thượng cũng bị kích động, ấp úng lên tiếng.

Cô gái đó lại mỉm cười, dường như nhìn thấy cái gì đó từ đằng xa, cô đưa

ngón trỏ lên miệng, “suỵt” một tiếng rồi cũng nhanh chóng rời đi. Tất cả những chuyện này đột ngột đến rồi cũng đột ngột đi, Vi Vi có chút hoảng hốt, nhìn chằm chằm về hướng cô gái ấy đang đi xa dần, đang trầm ngâm

suy nghĩ, bỗng lại nghe thấy từ sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn

dập.

“Vi Vi!” Lục Vi đưa mắt nhìn lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch với vẻ mặt đầy lo lắng đang vội vàng chạy tới.

“Nam Huyền? Sao anh lại đến được đây?”

“Tôi cảm giác được bên ngoài có cái gì đó không bình thường, nhìn ra liền

phát hiện thấy ở đầu ngõ bị người ta hạ kết giới. Cô gặp phải chuyện gì

sao?”

“Ừm.” Lục Vi gật đầu, nói. “Về nhà rồi nói.”

Nam

Huyền im lặng theo Vi Vi đi về nhà nhưng bước được hai bước lại trầm

ngâm quay đầu nhìn về hướng mỹ nhân áo trắng vừa rời đi, một lát sau mới bước nhanh về phía trước.

_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách bí ẩn_ _ _ _ _

Sáng sớm hôm sau, Vi Vi chạy một mạch đến cửa hàng thú cưng.

Sau khi đưa tiểu rùa đen về nhà, cô muốn kể cho Nam Huyền nghe chuyện về

“lão ma đầu” kia nhưng không ngờ tên Tiểu Long ngốc nghếch ấy vẫn giữ bộ mặt hốt hoảng, tâm hồn treo ngược cành cây. Chợt nghĩ đến tình cảnh

không minh bạch của hai người mấy giờ tr


Duck hunt