Khi Lục Vi vào trung học, nhờ mặt mũi
sáng sủa lại nhanh nhẹn, hoạt bát nên rất nhanh sau đó, cô đã cùng Phan
Lộ Lộ trở thành đôi bạn thân thiết, cùng ngồi một bàn, cùng ăn cơm, cùng đi toilet, cùng nhau làm bài tập… Dáng người Phan Lộ Lộ không cao lắm,
khuôn mặt tròn vành vạnh, hễ cười một cái là đôi mắt sáng long lanh lại
vẽ thành một đường cong mềm mại trên khuôn mặt, cộng thêm thân hình hơi
tròn của cô ấy nên bạn bè trong lớp thường gán cho cô ấy biệt danh “Mập
Lỗ Lỗ”.
Khi nghe bạn bè gọi mình bằng biệt danh này, Phan Lộ Lộ
cũng không tỏ ra tức giận, cả ngày vui vẻ đùa giỡn, chẳng quan tâm đến
sự trêu chọc của bạn bè, nhưng chỉ có Lục Vi biết, trong lòng cô bé Lộ
Lộ lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư ấy lại chất chứa một nỗi buồn sâu kín.
Trái tim cô ấy đã hướng về một người, người đó họ Quý, tên Vân.
Trong buổi khai giảng đầu năm học, Quý Vân là học sinh tiêu biểu, đại diện
toàn thể học sinh trong trường lên phát biểu và bày tỏ niềm hân hoan:
“Nhiệt liệt chào mừng tân học sinh!” Đến nay Lục Vi vẫn còn nhớ rõ, ngày đó Quý Vân có mái tóc húi cua năng động, mặc bộ đồng phục màu đen, đứng trên bục phát biểu một cách tự nhiên, thoải mái. Sau lễ khai giảng đó,
Quý Vân liền trở thành hình mẫu được hầu hết các em gái lớp dưới theo
đuổi. Tất nhiên cũng không thể thiếu được “tiểu thư” “Mập Lỗ Lỗ” ngốc
nghếch, hồ đồ kia.
Nhưng sự thực đã chứng minh, so với những kẻ
si tình đang theo đuổi Quý Vân, Phan Lộ Lộ to gan và cẩn trọng hơn
nhiều. Trước lễ Tình nhân mấy ngày, Lộ Lộ nói với Lục Vi rằng cô ấy đã
có một quyết định trọng đại: thổ lộ tình cảm với Quý Vân. Kế hoạch của
Lộ Lộ như sau: trước tiên, cô ấy sẽ viết một bức thư hẹn anh, sau đó đến ngày lễ Tình nhân, sẽ tặng sô cô la cho anh. Nhưng có một vấn đề là:
thứ nhất, Lộ Lộ không biết viết thư tình, thứ hai, chữ cô ấy không khác
gì gà bới, thực sự không ai đọc nổi.
Vậy nên với tư cách là bạn
cùng bàn kiêm bạn tốt, Vi Vi đành đích thân lâm trận. Biết bao tình cảm
thầm kín chôn chặt tận đáy lòng nay được dịp giải bày trên mặt giấy, đến phần ký tên cuối bức thư, cô luôn nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo để
không viết tên mình. Buổi tối hôm đó, sau khi đến phòng tự học, Lục Vi
cùng Phan Lộ Lộ đứng đợi Quý Vân ở hành lang, khi thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc xuất hiện, Vi Vi bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ
hôi, dường như cô còn căng thẳng hơn cả đương sự Lộ Lộ.
Đối với
những chuyện như gửi thư thổ lộ tình cảm thế này, Phan Lộ Lộ cũng chẳng
khác gì một cô gái trước lúc bước lên kiệu hoa: vô cùng bối rối, ngượng
ngùng. Lúc đầu thì hào hứng chạy thật nhanh đến trước mặt Quý Vân, nhưng đến khi mặt đối mặt rồi thì biết bao lời muốn nói đột nhiên quên hết,
cuối cùng chỉ còn biết dúi nhanh bức thư vào lòng đối phương một cách
ngốc nghếch, rồi chạy vụt đi.
Trước lúc chạy trốn, Lộ Lộ còn bối rối, bất an quay lại nhìn kẻ đồng mưu, liếc mắt một cái, nhưng chính
cái liếc mắt này mà sau đó đã xảy ra đại họa.
Đáp lại động tác
quay đầu của Lộ Lộ, Lục Vi chỉ biết đứng chôn chân tại hành lang. Quý
Vân nắm chặt bức thư tình, vẫn còn chút ngỡ ngàng, ánh nhìn của anh rơi
xuống người Lục Vi. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Vi Vi cảm
thấy linh hồn mình phiêu diêu, chỉ còn lại thân xác ngây ngốc đứng im
tại chỗ, không thể cử động cũng không có cách nào rời đi.
Quý Vân hết nhìn bức thư trong tay lại nhìn vẻ mặt lo lắng của Vi Vi, một lúc sau mới chậm rãi nói ba từ: “Đưa tôi à?”
Vi Vi giật mình, vội vàng gật đầu. Rất lâu sau khi đối phương đã rời đi,
cô mới dần hồi phục thần trí trì độn của mình, nghĩ: “Quý Vân sẽ không
cho rằng… bức thư đó là của mình gửi cho anh ấy chứ?”
Ba ngày
sau là lễ Tình nhân. Theo giao ước trong bức thư thì Vi Vi cùng bạn sẽ
đứng đợi Quý Vân trong rừng cây, trong lòng cô… rối rắm không thể nói
nên lời. Nghĩ tới biểu hiện của Quý Vân trong buổi tối hôm đó, trái tim
Vi Vi không ngừng đập loạn, vừa hy vọng anh sẽ cho rằng chủ nhân của bức thư đó là mình, vừa sợ anh sẽ hiểu lầm, vừa mong chờ anh sẽ xuất hiện
lại hy vọng anh vĩnh viễn không tới. Trong lòng rối như tơ vò, buổi tối
hôm đó, cô lo lắng, bồn chồn đứng đợi, thậm chí sắp đến giờ đóng cổng
trường mà vẫn không thấy bóng dáng cao lớn ấy xuất hiện…
Thở dài một tiếng, Vi Vi bấm nút đóng cửa kính xe. Bây giờ, “Mập Lỗ Lỗ” năm nào đã kết hôn và sinh con, cô ấy đang rất hạnh phúc bên tổ ấm nhỏ bé của
mình, có lẽ kế hoạch theo đuổi anh chàng đẹp trai Quý Vân từ lâu đã bị
ném đến tận nước Tráo Oa rồi. Vậy mà Lục Vi vẫn chuyển động quay tròn,
trở về điểm xuất phát. Cô vốn cho rằng Quý Vân không nhớ đến chuyện này
nữa, nhưng nào ngờ anh không những không quên mà thậm chí còn nhớ rất
rõ. Câu đố năm đó, cuối cùng cũng có lời giải đáp: quả nhiên Quý Vân đã
hiểu lầm, cho nên, năm đó anh mới không xuất hiện để từ chối?
Lục Vi chỉ còn biết cười khổ, cô chậm rãi định thần, đang muốn nhìn ra
ngoài xem đây là đâu thì nghe thấy bác tài nói: “Đến nơi rồi!”
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách vội vàng_ _ _ _ _
Vì con ngõ nhỏ trước khu nhà rất khó để ô tô đi v
