ào nên bác tài chỉ cho xe dừng lại ngoài đường lớn. Vi Vi xuống xe, ngẩng mặt ngắm nhìn ánh trăng mờ ảo, lạnh lẽo rồi ung dung đi bộ dọc theo con ngõ nhỏ về phía tòa nhà hình ống đứng sừng sững, hiên ngang giữa khu đất trống, khắp bốn bề yên lặng như tờ.
Bước vào con ngõ nhỏ, Lục Vi đột nhiên nghe thấy
từ phía sau không ngừng truyền đến một âm thanh xào xạc. Âm thanh đó
càng lúc càng tiến đến gần, sột soạt, giống như tiếng bước chân nhưng
lại không phải, giống như tiếng xì xầm nói chuyện nhưng nghe kĩ lại
không hiểu rốt cuộc người ta đang nói những gì. Đương lúc Lục Vi bồn
chồn khó hiểu thì chợt cảm thấy dưới chân lan truyền những chuyển động
rất nhỏ. Nhẹ nhàng cúi xuống, sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Lục
Vi đứng bất động, đôi đồng tử trong nháy mắt phóng to đến cực đại, như
thể muốn rơi ra ngoài.
Một con quái vật họ nhà hươu có ba đầu,
mỗi đầu một màu: đỏ, vàng, lam, một con báo một chân to, dài đang bước
đi, một mỹ nữ ngực nở, eo thon và chiếc cổ dài ngoẵng đang lò dò đi
trước, một cô bé kỳ quái với đôi chân treo lơ lửng như một chiếc đèn
lồng trôi nổi giữa không trung… Lũ ma quỷ muôn hình vạn trạng đang lũ
lượt kéo nhau đi thẳng về phía Lục Vi, nhất thời, Vi Vi chỉ cảm thấy da
đầu giật giật, hai chân đờ đẫn, tê liệt không còn chút cảm giác.
Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế này?
Ma quỷ đang tổ chức cuộc đại diễu hành ư? Bọn họ đang thực hiện cuộc đại
di cư về phía Tây Nam sao? Ai có thể nói cho cô biết nên làm gì bây giờ
không? Vi Vi còn đang đờ đẫn thì lũ yêu ma đã oanh liệt ào ào kéo tới
khiến cô không kịp chạy trốn, chỉ còn biết ôm lấy mặt, cắn răng chờ đợi
kết cục bi thảm nhất sẽ xảy ra. Ầm…
Một tiếng nổ lớn vang lên,
lũ yêu ma không hề để ý tới Lục Vi, vẫn vừa đi qua người cô vừa hò hét
inh ỏi. Tất cả đều diễn ra quá đột ngột, đầu óc Lục Vi vẫn còn trì độn,
không kịp phản ứng, nhìn lên thấy lũ yêu ma đang tiếp tục hành quân về
phía trước. Nuốt nước miếng, Lục Vi cẩn trọng quan sát xung quanh, mặt
trăng hình bán nguyệt vừa sáng vừa lạnh, con đường mờ tối trong yên
lặng, màn đêm nhạt nhòa, hiu quạnh, tất cả đều… rất đỗi bình thường,
không lẽ vừa rồi cô bị hoa mắt sao?
Lục Vi đang vùi đầu suy nghĩ thì phía sau lại truyền đến một tiếng động lớn giống như tiếng thú vật
đang gầm rú, cô kinh hãi đưa tay ôm dầu, hét lên một tiếng.
“Nghiệp chướng, nghiệp chướng!” Từ vách tường bỗng phát ra một giọng nói khàn
khàn vẻ tang thương. Vi Vi lần theo tiếng nói, nhìn ra phía ngã tư đường liền trông thấy một bà lão tóc hoa râm đang đứng đó. Lúc này, bà ta
đang giơ cao chiếc gậy trên tay, cất giọng sang sảng: “Ngàn năm mới gặp, ngàn năm mới gặp! Lão gia Thiên Sát này! Hung thần của bá tánh thường
dân! Mau chạy đi, chạy đi, nó sắp đến đây rồi đấy…”
Lục Vi nghe những câu nói không đầu không cuối của bà ta, chậc lưỡi nói: “Xin hỏi… bà đang nói cái gì vậy?”
Lão bà bà nghe thấy có người hỏi lại, nghiêng đầu nhìn Lục Vi, trong nháy
mắt đã luyện công giậm mạnh cây gậy ba toong xuống đất, thoáng chốc biến mất rồi lại vụt xuất hiện trước mặt Lục Vi, khẽ đẩy gọng kính trên sống mũi, chăm chú nhìn khắp người Lục Vi một lượt, vừa hít hít ngửi ngửi
vừa nói: “Ồ! Là con người sao? Con người không phải chạy, không phải
chạy, lão gia không ăn thịt người.”
Nói xong, Lục Vi lại thấy
trên người lão bà bà đó lờ mờ hiện ra một chiếc đuôi rắn, ngoe nguẩy vài cái rồi chui xuống đất, biến mất không để lại dấu vết. Vi Vi hét lên
một tiếng, đờ đẫn ngồi sụp xuống. Khẽ lau giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán, mặc dù cô bị dọa đến chết khiếp nhưng lý trí cuối cùng đã trở về thức
tỉnh đầu óc.
Xem ra, đại yêu ma vô cùng lợi hại sắp xuất hiện?
Cho nên lũ tiểu yêu, tiểu quỷ kia mới sợ hãi bỏ chạy toán loạn như vậy.
Bất giác đưa tay lên ngực, muốn giữ chặt tim gan đang rụng rời, Vi Vi cố gắng thả lỏng đầu óc, chuẩn bị bò từ dưới đất dậy, lại nghe thấy phía
sau vọng tới những tiếng “hây a, hây a” hổn hển.
Vừa quay đầu
nhìn lại, Lục Vi liền trông thấy một cậu bé ăn vận giống như một vị tiểu hòa thượng đang cõng một bọc vải lớn, vội vàng chạy lại từ phía xa, cái đầu tròn lông lốc ướt đẫm mồ hôi. Cậu ta đang cau mày, bọc vải trên
lưng còn lớn gấp mấy lần cái đầu của cậu ta, xem ra nó khá nặng. Mặc dù
vẻ mặt cậu ta vô cùng căng thẳng nhưng bước chạy lại vô cùng thong dong, mỗi bước chạy tựa như còn cân nhắc điều gì đó rồi mới dám chạy tiếp.
Lục Vi từ dưới đất bò dậy, phủi sạch bụi đất bám trên người mà tiểu hòa
thượng vẫn chưa chạy được hai bước. Đây là tiểu quái Lạc Đan sao? Vi Vi
thầm nghĩ.
“Gào, gào, gào!” Phía sau lại truyền đến một loạt âm
thanh gầm rú của mãnh thú, không giống tiếng kêu lần trước, âm thanh lần này có vẻ gần hơn. Lục Vi dừng lại một chút, mặc cho câu nói lúc trước
của bà lão, “đại yêu quái không ăn thịt người” lởn vởn bên tai, trong
lòng cô vẫn kinh hồn bạt vía, chỉ muốn nhanh chóng về nhà.
Nghĩ
vậy, Lục Vi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh đến đầu ngõ, vừa chạy được
hai bước lại nghe thấy một tiếng “ai da” vang lên ở phía sau, quay đầu
nhìn liền phát hiện tiểu hòa thượn
