ước, cô liền cho rằng Nam Huyền
vẫn còn ám ảnh về chuyện đó nên cũng không nói thêm gì nữa.
Nhưng không ngờ đến sáng nay, tiểu rùa đen và cả cái bọc nó luôn mang trên
người đột nhiên biến thành ngọc thạch, bất luận Lục Vi gọi thế nào, kêu
gào thế nào nó cũng không có chút phản ứng, chuyện này ngay cả Nam Huyền và Khuyên Khuyên cũng cảm thấy kỳ quặc, có hỏi cũng không biết trả lời
ra sao. Trong tình huống này, Lục Vi chỉ có thể cầu cứu Dạ đại họa mà
thôi, nhưng khi cô bước vào cửa hàng thú cưng, vừa nhìn thấy người đang
đứng trong đó liền sững sờ ngay trước cửa.
“Sao lại là cô?” Vi
Vi và Tùng Dung cùng lên tiếng, ai nấy đều kinh ngạc. Sau câu chuyện về
nắm tóc đen đó, Tùng Dung, Tùng đại tiểu thư liền biến mất không để lại
dấu vết. Vi Vi còn tưởng rằng cô ta đã trở về Tây Tự Quốc, không ngờ hôm nay đột nhiên lại gặp cô ta ở đây.
Con tê giác cái thành tinh
béo mập lúc này lại biến thành một cô gái có dung nhan kiều diễm, mặc
một chiếc váy dài cổ cánh sen, ôm lấy vòng eo thon thả, mái tóc đen dài, óng ả buông xuống bờ vai. Cô ta khoanh tay trước ngực, “hừ” một tiếng
rồi nói: “Cô không biết xấu hổ mà còn hỏi tôi, nếu không phải vì cô, tôi có bị giam lỏng như thế này không hả?”
Vi Vi toát mồ hôi. Cô
nương, cô đừng ra cái vẻ mình là kẻ bị hại như vậy được không? Tùng Dung không thèm để ý tới biểu cảm của Lục Vi, nước mắt nước mũi bỗng giàn
giụa, than vãn, kể lể nỗi thống khổ của mình: “Tên Dạ Ly khốn kiếp, ép
tôi ký hợp đồng bán thân, bây giờ tôi đã trở thành nô bộc của hắn ta
rồi. Thần Thổ địa ở đây cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, cô ả cấu kết với Dạ Ly hãm hại tôi…”
Trước những giọt lệ của Tùng Dung, Vi Vi
cất tiếng hỏi: “Vậy bây giờ công việc hằng ngày của cô chính là giúp anh ta quản lý cửa hàng phải không? Còn Nhạc Lăng đâu?”
Tùng Dung
nghe hỏi thì sắc mặt cũng bình thường trở lại, nhíu mày nói: “Gần đây
xảy ra chuyện lớn, có lẽ cô ta và Dạ Ly đều đang bận bịu vì chuyện này,
hic, đáng đời!”
Nghe thấy những lời này, giác quan thứ sáu mách
bảo cho Lục Vi biết “việc lớn” trong câu nói của Tùng Dung và “lão ma
đầu” kia có liên quan đến nhau, cuống quýt hỏi lại: “Có phải là có tên
đại yêu quái nào đó xuất hiện không? Ách! Hắn vừa to vừa béo, trong bụng còn có rất nhiều đầu người, nhìn vô cùng ghê tởm?”
Tùng Dung líu lưỡi, ngạc nhiên nói: “Sao cô lại biết? Đó không phải yêu ma, mà là Thiên Đầu Phật.”
“Thiên Đầu Phật?” Vi Vi nhíu mày, loại quái vật ăn thịt người đó thì có liên quan gì tới người nhà Phật cơ chứ?
Tùng Dung gật đầu, chậm rãi nói: “Muốn thành Phật thì khi nhập giáo cần phải vứt bỏ lục căn, từ bỏ tất cả những tạp niệm, bao gồm cả thân xác mình.
Trước khi thành Phật, thân thể của Thiên Đầu Phật đã biến ảo như thế,
trong đó tích tụ những cảm xúc của con người như vui vẻ, tức giận, buồn
bã, sợ hãi, yêu, ghét, ham muốn… Sau đó, nó hình thành một cánh cổng mà
tất cả các loài yêu quái đều không thể qua được, gặp bất cứ tiểu yêu,
tiểu quái nào nó cũng liền ăn tươi nuốt sống, còn được người đời tôn
sùng là Phật gia căm ghét điều ác. Sau đó, tôi nghe nói lão ta bị Thượng thần phong ấn, nhưng không hiểu tại sao, thời gian gần đây lão ta lại
xuất hiện, gây huyên náo cả vùng này, khiến yêu ma như bọn tôi đều vô
cùng sợ hãi. Phù phù, thế nên mới khiến Dạ Ly và Nhạc Lăng gần đây bận
bịu như vậy đấy.”
Vi Vi nghe xong liền chống cằm suy nghĩ, trong đầu không ngừng vang lên ba chữ “Thiên Đầu Phật”, nụ cười xinh đẹp của
cô gái áo trắng tối hôm qua lại hiện lên trong đáy mắt. Sau đó lão ma
đầu đã bị Thượng thần phong ấn sao? Chẳng lẽ… cô gái xuất hiện tối qua
chính là Thượng thần đã phong ấn Thiên Đầu Phật? Cô ta nghe nói Thiên
Đầu Phật lại xuất hiện tác oai tác quái nên đến thu phục nó sao?
Lục Vi đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cánh tay bất giác bị Tùng Dung giật mạnh.
Tùng Dung làm ra vẻ thần bí nhìn ngó xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai mới tươi cười, nói nhỏ: “Vi Vi, cô và tôi coi như có duyên. Bây
giờ tôi bị giam lỏng ở đây, thực sự rất đau khổ, cô có thể… giúp tôi đưa khẩu tín này về cho cha tôi là quốc vương Tây Tự Quốc và đệ đệ của tôi, bảo họ mau đến cứu tôi được không?”
Trong nháy mắt, trên đỉnh
đầu Lục Vi đã xuất hiện một dãy dài những dấu chấm lửng gọn gàng, ngay
ngắn. Tây Tự Quốc… Đó là nơi quỷ quái nào. Cô phải đến đâu để đưa khẩu
tín này đây?
Tùng Dung thấy Lục Vi do dự liền vỗ ngực cam đoan:
“Sau khi việc này thành công, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cô! Tôi
cũng sẽ nhường Quý Vân lại cho cô, tuyệt đối không tranh giành với cô
nữa, còn nữa… chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ nói cho cô biết một bí mật.”
Vi Vi nghiêng đầu. “Bí mật gì?” Tùng Dung đưa tay lên miệng, “khụ, khụ”
một tiếng rồi nói rõ ràng từng từ: “Nhạc Lăng, thần Thổ địa của nơi này, thực ra là con trai.”
!!!
Vi Vi: “Cô nói cái gì?” Trong cửa hàng đồ ngọt Gấu trúc Wowo, 14 giờ 22 phút ngày 5 tháng 5.
Vi Vi ôm ngực, nhìn chằm chằm vào người nào đó như hổ rình mồi. Phút đối
diện, Nhạc Lăng tròn mắt trưng vẻ ngây thơ vô tội, nhếch môi nhìn Lục
Vi. Tối nay cô ta mặc một chiếc váy công chúa