g kia đã biến mất, chỉ để lại đám
sương trắng bao phủ toàn thân một con rùa đen bằng ngọc thạch, trên lưng vẫn cõng bọc vải lúc trước.
Nhìn thấy bọc vải kia, Lục Vi thở
dài, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là cậu bé tiểu hòa thượng vừa
rồi. Sau khi biến về hình hài ban đầu là một chú rùa đen, tiểu hòa
thượng lê từng bước chậm chạp khiến người ta không khỏi cảm thấy lo
lắng. Lục Vi ở bên cạnh nhìn cũng quên cả bước đi, toát mồ hôi thay cho
cậu bé. Nhưng đúng lúc này, dưới chân đột nhiên lại xuất hiện một cơn
chấn động mạnh, mà kỳ lạ là tiếng thở dốc cũng mỗi lúc một nặng nề hơn,
nếu cô đoán không lầm thì “lão gia” mà bà lão nhắc đến kia đã xuất hiện…
Vi Vi chậm rãi ngẩng lên nhìn, quả nhiên cách đó không xa có một người
đang đứng. Nói ông ta là người thì có vẻ không đúng lắm, nói ông ta là
một tảng mỡ di động thì có lẽ dễ hình dung hơn. Vị “lão gia” này chân
dài hai, ba thước, ngực lúc nào cũng ưỡn ra như hộ pháp nên khiến người
ta như không nhìn thấy đầu ông ta đâu. Lúc này, ông ta nặng nề, khó nhọc bước từng bước như một ngọn núi biết chuyện động, mặc dù bước đi hết
sức vụng về và chậm chạp nhưng so với tên tiểu rùa đen kia thì vẫn còn
nhanh nhẹn hơn nhiều.
Lục Vi đứng bên cạnh, vừa cắn răng vừa sốt ruột thúc giục: “Tiểu rùa đen, mau chạy đi, phía sau sắp đuổi đến rồi!”
Nghe thấy lời này, tiểu rùa đen dường như có khẩn trương hơn một chút, nhưng còn chưa kịp tăng tốc thì… năm mươi mét, bốn mươi mét… khoảng cách giữa đại yêu quái và nó mỗi lúc một gần, từ cái bụng căng tròn kia phát ra
những tiếng cười gian trá, sắc nhọn.
“Tiểu rùa đen, cậu mau vứt cái bọc trên lưng xuống rồi chạy đi!”
Nghe thấy câu nói này, con rùa nhỏ chợt dừng lại, vẻ mặt nghiêm trang, lắc
đầu nói: “Không thể, không thể, đây là…” Tiểu rùa đen còn chưa nói xong, Vi Vi đã đến trước mặt nó, ôm nó rồi chạy thật nhanh, rẽ vào một con
ngõ nhỏ bên cạnh. Chậm chạp như thế thì chỉ có chết thôi, nếu đợi ngươi
nói xong câu đó thì tên đại ma đầu kia đã giẫm nát cái mai rùa của nhà
ngươi rồi! Trong con ngõ nhỏ quanh co, sâu thẳm, một thiếu nữ áo hồng đang thở hồng hộc, gấp rút tháo chạy. Mái tóc của cô và chiếc váy trên người bị gió
đêm thổi tung, nhìn từ xa trông giống một đóa hoa phù dung hé nở, bồng
bềnh nổi trôi. Nhưng thực tế lại không đẹp như vậy…
Vi Vi ôm
tiểu rùa đen vào lòng, chạy như bay vào con ngõ nhỏ. Bàn chân đau nhức, ê ẩm, hơi thở dồn dập, gấp gáp, cả người tê rần, nhắc nhở cô rằng thể lực của cô đã hoàn toàn cạn kiệt, nhưng cô có nỗ lực thế nào thì con ngõ
nhỏ vốn đã quá quen thuộc, dù có nhắm mắt cũng không thể đi lạc, lúc này lại ngoằn ngoèo, quanh co, mãi không đi hết được.
Lục Vi chạy
vào con ngõ nhỏ này, thứ nhất vì nghĩ “lão gia” kia rất béo, nếu chạy
vào con ngõ nhỏ thế này thì sẽ rất khó khăn; hai là qua lối đi này cũng
có thể đến được khu nhà hình ống, đến được đó thì không cần lo lắng nữa
vì Nam Huyền sẽ kịp thời tiếp ứng. Nhưng sự việc không như mong đợi,
ngàn vạn lần cũng không thể ngờ cô đã tự sa chân vào cạm bẫy mà “lão
gia” kia bày ra. Hơn nữa, tại sao con ngõ vốn dài không đến một trăm mét này lại có thể biến thành mê cung quanh co, thăm thẳm đến khôn cùng,
không thể tìm thấy lối ra.
“Làm… làm… thế… nào… bây… giờ?” Lục
Vi vịn vào tường, đưa mắt nhìn khắp con ngõ sâu hun hút bị một lớp sương đêm bao phủ, tuyệt vọng nói: “Tôi… tôi thực sự chạy không nổi nữa.” Dọc hai bên đường tuy có rất nhiều lối rẽ nhưng dường như rẽ lối nào cũng
đều trở về chỗ cũ, nói không chừng đến một khúc cua nào đó sẽ gặp phải
đại ma đầu đang đuổi tới.
Tiểu rùa đen nhảy xuống đất, nói: “Xoay vào mai rùa của tôi.”
“Hả?” Lục Vi vẫn đứng dựa vào tường, mơ hồ nhìn tiểu rùa đen từ đầu đến cuối, phía sau lại truyền đến một tiếng gầm rú khiến bức tường gạch vững chắc là thế cũng lắc lư không ngừng.
“Nhanh lên! Không còn thời gian nữa đâu!”
Vi Vi cắn răng, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc mai rùa bạch ngọc, xoay đủ một vòng rồi mới từ từ dừng lại. Cô vừa định thần thì nhìn thấy trên chiếc mai
rùa bạch ngọc xuất hiện vô số những mũi tên phát ra ánh sáng lấp lánh
cùng chỉ về hướng đối lập với phương hướng đứng hiện tại của hai người.
Tiểu rùa đen thò đầu ra, nói: “Cứ theo hướng mũi tên chỉ mà chạy.”
“Nhưng tiếng gầm rú truyền đến từ hướng đó mà.”
“Cứ nghe tôi, mau chạy đi!”
Nghe thấy vậy, Vi Vi co chân, mặc dù bán tín bán nghi nhưng vẫn ôm lấy tiểu
rùa đen chạy thục mạng theo hướng ngược lại. Ước chừng khoảng mười phút
sau, trước mắt Vi Vi là một khoảng không rộng mở sáng chói, con ngõ nhỏ
này rốt cuộc cũng không phải là con đường tuyệt vọng, những cột đèn
đường tỏa ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp, giây phút này bỗng trở nên thân
thiết đến lạ. Rốt cuộc họ cũng đã đi đến con đường cái lớn, phía sau
lưng chính là khu nhà hình ống siết bao quen thuộc.
Thoát khỏi
mê cung chết tiệt đó, Vi Vi như muốn hét lên vì vui sướng, nhưng miệng
còn chưa kịp hé một nụ cười thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi phải há miệng trợn mắt…
“Lão ma đầu” ưỡn cái bụng nặng
trịch đang đi về phía họ, mỗi bước đi, cái