long trọng tổ chức sinh nhật, cũng không hề nhớ đến sinh nhật của của một đứa con
khác. Không có trách nhiệm làm cha, vì vậy không có tư cách! Câu vừa rồi “Cũng câm miệng lại!”, hiện tại nên đem thu lại cho!”
Hứa Đồng
dừng lại một chút, lớn tiếng nói: “Chương tổng, xin “cũng câm miệng
lại”, nghe cho rõ, cả đời này ông nợ mẹ tôi, mộ của bà, ông không có tư
cách động vào!” Tầm mắt như dao vạch trên mặt Chương Thực Đồng, “cô muốn xây khu vui chơi của cô nơi nào không được? Phải nhằm vào một khôi mộ ở lưng chừng núi sao? Đừng tưởng tôi không đoán được trong lòng cô tính
toán cái gì! Muốn nhằm vào tôi, còn dám hao tâm tổn sức tính kế động đến mẹ tôi hay sao?”
Chương Thực Đồng vẻ mặt vô tội, che ngực thở
dốc, bộ dáng đáng thương. Tiền Như Vân ra tiếng lên án, “Hứa Đồng, cô
dám nói càn sao. Cô xem nơi này là nơi nao? Muốn tới thì tới, muốn mắng
thì mắng, ba, gì, em gái, từ đầu đến cuối, trong mắt cô còn có quy củ gì nữa không?”
Bà ta còn muốn nói tiếp, nhưng Hứa Đồng không thể
kiên nhẫn cắt ngang, “Chồng bà vừa không phải bảo bà câm miệng hay sao?
Tôi làm càn, với bà co quan hệ gì? Chủ nhân nhà này, họ Chương, không
phải là họ Tiền. Chương tổng còn không bảo tôi làm càn, sao có thể đến
phiên bà trách móc tôi? Bà có tư các sao? Chính con gái mình cũng không
quản giáo được, còn có hơi sức đi quản giáo người khác sao? – Nhìn con
gái bà xem, trừ bỏ giống bà suốt ngày đi đoạt người yêu của người khác,
cộng thêm tự sát thành quen, còn có thể làm gì?”
Cười lạnh hai
tiếc, Hứa Đồng thương hại nhìn Tiền Như Vân, “Tiền thư kí, chồng bà cũng chưa nói tôi điều gì, nhiều lắm là một câu “Cũng câm miệng lại!” bà dựa vào cái gì lên mặt với tôi! Thật đáng thương, ngu ngốc cũng không tự
nhận thức. Biết chồng bà vì cái gì không thể ngăn tôi “làm càn” hay sao? Bởi vì trong lòng ông ta có quỷ! Bởi vì ông ta biết hôm nay nếu không
để tôi nói hết, ngày mai tôi sẽ gọi rất nhiều phóng viên đổ tới đây! Khi đó, chuyện của các người không chỉ đơn giản là những người trước mặt
này biết, nói không chừng toàn bộ thần Châu đều lưu truyền a! Sau đó,
chồng bà gặp mỗi người đều phải giải thích, con gái lớn của ông ta thủa
nhỏ tính cách bất thường, tư tưởng cực đoan, nhận thức đã không còn tỉnh táo! Chậc chậc!”
Tầm mắt cô đảo lại phía Chương Khang Năm, ông
ta không biết tội cùng là bị cô nói trúng tim đen, hay là không thể
tưởng tượng được con gái mình đã hư hỏng đến mức này, sắc mặt đã không
còn chút máu.
Trong lòng Hứa Đồng đau xót. Chờ mong ông ta phản
bác lại một câu: “Ba ở trong lòng con chẳng lẽ là như thế sao?” Nhưng
thật lâu không hề có.
Một hi vọng nhỏ nhoi cuối cùng cũng tan biến.
Cô nhìn Chương Khang Năm, trên mặt vài tia đau thương, trong lòng lại vô
vàn oán hận. khi mở miệng, cô đem tất cả oán hận này trút lên người Tiền Như Vân, “Tiền thư kí, chồng bà có địa vị hôm nay, khởi đầu chẳng phải
là trắng tay hay sao? Ông ta không hé răng, khi nào thì đến phiên bà lắm miệng? Không sợ chọc giận tôi xong, tôi sẽ đem việc này làm lớn sao?
Tôi nói cho bà, trước kia tôi không muốn cùng bà so đo, là do mẹ tôi nhớ một phần tình cũ, không muốn cùng các người dây dưa, các người đã làm
nhiều chuyện có lỗi với mẹ tôi như vậy đã quá đủ rồi. Nếu các người
không biết tốt xấu, nga cả một chút lương tâm cuối cùng cũng không còn
...” Nói tới đây, cô thoáng dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, xẹt qua
mặt cả ba người đối diện, “... Còn lấy danh nghĩa gì động vào mộ mẹ tôi, làm tôi biết được, từ sau đừng hi vọng có ngày lành!” Cô cười lạnh,
“Tôi sẽ kéo các người cùng nhau xuống địa ngục!”
Hứa Đồng nói
xong xoay người bước đi. Lưng thẳng tắp, bước chân nhịp nhàng, Trên mặt
là cương nghị mà xinh đẹp, hấp dẫn mọi người xung quanh cho đến khi thân hình cô biến mất ở cửa cũng âm thầm tán thưởng, không nóng lòng thu lại tầm mắt.
●︶3︶●
Ở trong phòng đi ra, Hứa Đồng không vội vã rời đi. Phòng ở nhà họ Chương ở chỗ cao, sát tường có một bồn hoa nhỏ
chung quanh là lan can.
Hứa Đồng đi qua, ỷ trước lan can, ngẩng đầu lẳng lặng ngắm sao.
Bóng dáng mảnh mai bị bóng đêm bao phủ, vô cùng yếu đuối, giống như một mảnh mơ hồ, chỉ cần một trận gió nhẹ cũng có thể làm cô tan biến.
Phía sau có người đi tới. Hứa Đồng không quay đầu, cô đoán được là ai.
Khi vừa mới bước ra, trong vo số ánh mắt đang đổ dồn trên người mình, tuy
rằng vội vã, nhưng thoáng nhìn qua cũng đã rõ ràng, có hai người cô biết – trong đó có một người cô quen biết thật sự, một người, cô biết, nhờ
hắn mà cô nhanh chóng có thể thực hiện được màn kịch tối nay.
Người đó tới gần, đứng phía sau cô. Cô không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Không nghĩ đến anh cũng ở đây. Có phải hay không sắp đi rồi? Thật ngại
ngùng, không thể lưu lại cho anh một hình ảnh đẹp, lại làm cho anh thấy
một màn đáng cười như vậy!”
Người kia lập tức đáp: “Anh sao có thể cười. Anh chỉ cảm thấy em thật ...” Em thật làm người khác đau lòng.
Nhưng anh không thể nói ra. Sự quan tâm như vậy, cô đã nói rõ ràng, cô không thích, cho nên anh cũng không muốn nói.
Chuyển giọng, anh