XtGem Forum catalog
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324965

Bình chọn: 7.00/10/496 lượt.

p lại: “Được!” Hai tay nắm lấy bàn tay hắn, vừa

cười vừa sôi nổi dẫn hắn về phía trước. Cô xinh đẹp đáng yêu, trong đêm

tối cứ như một thiên thần xinh đẹp.

Hai chân Cố Thần không tự chủ được cùng cô bước đi, trên mặt cát lặng lẽ đổ xuống hai chiếc bóng lồng vào nhau.

Hứa Đồng cũng không đi vào vũ hội. Cô đưa hắn tới một góc khuất cách đó

không xa. Ở đây có thể nghe được tiếng nhạc rộn rã, cảm nhận được không

khí sôi nổi xung quanh nhưng lại không thể nhìn thấy ai, và cũng không

ai có thể nhìn thấy hai người.

Hứa Đồng nghiêng đầu nghe nhạc,

nói với Cố Thần: “Đừng vội, nghe tiết tấu này, theo kinh nghiệm của em

thì sắp đổi nhạc rồi!” Những lần trốn học trước kia của cô không thiếu

lần tới sàn nhảy. Nơi đó trình tự âm nhạc thế nào cô rõ như lòng bàn

tay. “Đợi đổi nhạc mới, em sẽ nhảy cho anh xem!”

Quả nhiên không

ngoài dự liệu, không đến một phút đồng hồ, một bản nhạc khác được đổi.

Hứa Đồng nhìn Cố Thần, đưa tay chậm rãi tháo đai bên hông, cởi áo choàng tắm.

Dáng người yêu kiều của cô cùng bộ bikini hiện ra trước mắt hắn.

Ánh trăng mềm mại đáng yêu, anh đèn lộng lẫy cùng những ánh sáng lập lòe ở

vũ hội gần đó chiếu qua, từng lớp ánh sáng chuyển động, cô gái xinh đẹp

trước mắt khẽ đung đưa theo điệu nhạc ... Những ánh sáng màu chiếu trên

người cô, làn da trắng nõn kia giống như ngọc mượt mà. Ánh mắt hắn bị cô thu hút, không thể tách rời.

Cô tiến lên, hai cánh tay vòng qua cổ hắn, kéo hắn lại gần, theo âm nhạc, vòng eo đung đưa cùng cặp chân.

Âm nhạc dần dần trở nên cuồng nhiệt, cô giống như con rắn nhỏ mê mị, theo

âm nhạc nhảy quanh người hắn, làm cho không khí xung quanh có một hương

vị ngọt ngào, hương vị đó làm người ta tê dại lại say mê không hiểu.

Hầu kết hắn đã bắt đầu lăn lộn, thắt lưng truyền đến một cảm giác đau đớn. Sự gợi cảm của cô làm hắn như ngừng thở.

Âm nhạc cuối cùng dừng lại, cô ỷ trước ngực hắn, mở lớn ánh mặt nhìn, mềm mại hỏi: “Em nhảy xem được không?”

Hắn rốt cuộc không nhìn được đem cô gắt gao ôm vào trong ngực, bàn tay nhiệt tình chạy dọc cơ thể cô.

Bỗng nhiên hắn đỡ lấy gáy cô, hôn nồng nhiệt bất ngờ. Không biết qua bao lâu hắn mới buông cô ra. Cả hai thở dốc nhìn nhau. Hắn dùng ngón tay khẽ

xoa đôi môi vừa bị mình chà xát. Hứa Đồng nhấp nhấp lưỡi, bướng bỉnh

cuốn lấy đầu ngón tay hắn. Sau một hồi truy đuổi, mở to mắt nhìn hắn

hỏi: “Anh không phải là yêu em?”

Mắt Cố Thần tối sầm lại, một bên đối với bờ môi ngọt ngào của cô khẽ cắn, một bên nhẹ giọng hỏi: “Tiểu

hồ li! Ra sức quyến rũ anh, tưởng như vậy là thắng sao?”

Hứa Đồng kiễng chân ôm cổ hắn, cặp môi hồng nhuận khẽ chạm, cười tủm tỉm nói: “Dù sao em cũng không thua!”

Cố Thần đưa hai tay đỡ lấy eo cô, dùng sức nâng cô lên cao, hướng vào lòng mình, vòng tay càng không ngừng thu hẹp lại, vuốt ve, tham lam âu yếm

làn da dưới tay. Hắn dùng môi mạnh mẽ chà cát, đầu lưỡi mang theo mưa

rền gió dữ thổi quét qua làn môi mọng kia. Cô bị hắn hôn, nũng nịu kêu

lên, muốn quay đầu né tráng, lại bị hắn giữ lại chặt chẽ, không thể cựa

quậy.

Dưới ánh trăng, hai người cùng nhau thân mật, chẳng thể

tách rời. Giờ khắc này, chung quanh dù có bao nhiêu náo động, bọn họ

cũng hoàn toàn không thể nghe thấy. Hai người có thể nghe được duy nhất

lúc này, chính là tiếng thở dốc của người kia, ngọt ngào xuyên thẳng đến tim.

Thật lâu về sau, một tiếng thở dài lặng lẽ trong bóng đêm.

Hắn khẽ hôn tai cô, cúi đầu kêu: Dao Dao!” Năm ngày vui vẻ vội vàng qua đi. Ngày cuối cùng mọi người thu thập hành

lí chuẩn bị đến địa điểm xuất phát, ngoài ý muốn Cố Thần xuất hiện trong phòng Hứa Đồng, đem cô giữ lại.

Hắn nói với Dương Dương và Đường Tráng, “Mọi người cứ về trước, Hứa Đồng ở lại thêm hai ngày. Không cần

lo lắng, tôi sẽ đưa cô ấy trở về!”

Nghe hắn đưa ra quyết định,

cũng không hỏi trước ý kiến mình làm Hứa Đồng có chút phật ý, “Này! Còn

chưa hỏi em có đồng ý hay không!”

Cố Thần giương mắt nhìn cô, mặt không đổi nói: “Anh vừa mới tặng em cả một hòn đảo!”

Hắn vẫn chưa nói xong, nhưng là không cần nói thêm gì nữa, mọi người ở đây đều biết nửa câu sau là cái gì.

Anh vừa mới tặng em cả một hòn đảo, chỉ đổi lại việc em ở lại cùng anh hai ngày, yêu cầu này quá đáng sao?

Hứa Đồng hừ một tiếng: “Như vậy chẳng phải là em bán mình đổi đảo?”

Cố Thần không để ý tới cô, bình tĩnh cười tạm biệt Dương Dương cùng Đường Tráng.

Sau khi mọi người đi, Hứa Đồng nhìn Cố Thần, con mắt đảo liên hồi hỏi hắn:

“Hiện tại không có người khác, nói đi, anh bắt một mình em ở lại, rốt

cuộc là muốn làm gì?”

Cố Thần nhẹ giọng cười: “Đừng sợ, người có

thể làm gì em trên đời này còn chưa có sinh ra.” Trêu ghẹo xong, hắn trả lời cô: “Không muốn làm thì thôi, chẳng qua là muốn đưa em đi hiểu rõ

đảo này, tìm chút cảm giác mới mẻ.”

Hứa Đồng khẽ nhăn mặt không tin, “Đảo này năm ngày vừa rồi em đã đi hết, còn cái gì mới mẻ để tìm?”

Cố Thần tươi cười vẻ mặt bí hiểm, “Những thứ mới mẻ em chưa biết còn rất nhiều!”

Hứa Đồng chớp chớp mắt, “Nhưng mà em còn phải đi làm!”

Hắn dễ dàng ném vấn đề sang một bên, “Anh tự cho