không khí, Hứa Đồng cảm thấy tay chân mình dường
như mềm nhũn. Cô lí nhí một câu: “Nhưng mà người ta sợ lạnh!”
Hắn lập tức bắt lấy cơ hội giễu cợt cô “Sợ lạnh? Nhưng quần áo của em nhìn
qua sẽ làm người ta cảm thấy em rất sợ nóng.” Hứa Đồng nũng nịu trả lời
“Này! Người đưa ra ý định đi bơi ban đêm là anh! Em mặc bikini, muốn
trách thì cũng trách anh chọn thời điểm trăng mờ gió mạnh như thế này!”
Cố Thần mặt không đổi nhìn cô, đáy mắt có ý cười. Đột nhiên hắn đặt cô
sang một bên, không để ý đến cô giãy dụa, ấn cô ngồi xuống, “Không được
nhúc nhích, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ anh. Nếu dám chạy, đảo này
anh sẽ lấy lại.” Uy hiếp xong, hắn bước đi.
Hứa Đồng vội vàng gọi hắn: “Này! Anh đi đâu? Vì sao không cho em nhúc nhích anh lại rời đi? Này, này, này!”
Cố Thần cũng không quay đầu trả lời cô: “Tìm vài thứ, nhóm lửa sưởi ấm!”
Hứa Đồng nghĩ hắn chỉ nói đùa. Nhưng một lát sau nhìn thấy hắn mang về rất
nhiều cành cây mộc điều, cô không khỏi kinh ngạc, hỏi hắn: “Thiếu gia,
chúng ta hiện nay đang ở thời đại khoa học kĩ thuật phát triển, trên một hòn đảo hiện đại giàu có, anh không cần làm như chúng ta đang ở thời cổ đại ăn tươi nuốt sống mà đánh lửa kiểu nguyên sơ như vậy đi!”
Cố Thần không để ý đến lời cô nói, chỉ ngẩng đầu hỏi: “Tin hay không anh có thể đốt chúng?”
Hứa Đồng giật mình ngẩn ra, sau đó vẻ mặt phân vân, “Ý của anh là, không
cần diêm, không cần bật lửa, không cần công cụ làm cháy nào? Ách, chẳng
lẽ định tay không nhóm lửa?”
Cố Thần cười rộ lên, “Cảm thấy anh không làm được?”
Hứa Đồng gật mạnh đầu, “Thiếu gia, ngài là người cao quý, nếu ngay cả kĩ
năng sinh tồn của người hoang dã ngài cũng biết, bản thân ngài có phải
là quá biến thái hay không a!”
Cố Thần thản nhiên, một bên nhóm
lửa một bên nói: “Là em nghĩ anh như vậy, thân phận “thiếu gia” này
chính là từ gia thế mà có, cùng với năng lực của anh, không hề có gì
liên quan.”
Yên lặng một lúc sau, bỗng nhiên một ánh lửa hồng
bùng lên. Đây là lần đầu tiên Hứa Đồng nhìn thấy phương thức đánh lửa
kiểu nguyên thủy này, cô không khỏi hưng phấn lớn tiêng kêu lên: “Được
rồi!”
Cô ngẩng đầu nhìn hắn. Lúc hắn nhìn thấy những lời ca ngợi
của cô sắp thốt ra thì cô lại nhìn hắn nghiêm trang nói: “Nhưng là,
dường như có gì đó không thích hợp ...” Trầm ngâm xong, bỗng nhiên lớn
tiếng, “Đúng rồi! Hiện tại anh muốn nhóm lửa trên đảo này, thật ra là
đảo của em nha! Anh định phả hỏng hòn đảo sinh thái tự nhiên này của em
sao?”
Lời nói của cô làm Cố Thần dở khóc dở cười. Nhắm mắt rồi
lại mở ra, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi, hắn vươn tay, một lần nữa kéo cô vào trong lòng.
●'>3'>●
Hứa Đồng dán ở trước ngực Cố
Thần, vừa nhìn Cố Thần ném cành cây vào đống lửa vừa cười, “Em cảm thấy
chúng ta thật bệnh, phòng nghỉ tiện nghi không ở, lại chạy đến nơi này
làm người tối cổ!”
Cố Thần nói với cô một câu, “Nói nhiều!” trầm mặc một lúc lâu xong lại cúi đầu nói: “Anh tưởng các cô gái đều thích điều này”
Ai có ngờ được hắn lại gặp được một cô gái kì lạ, mất nhiều công sức như
vậy, cũng không nghe được từ cô một câu lãng mạn, lại bị cô chế nhạo
rằng ăn no không có việc gì làm.
Nghe xong câu nói kia của Cố
Thần, Hứa Đồng mới nhận ra tại sao hắn làm tất cả những việc này. Cô
bỗng nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng. Việc gì cũng có thể lấy ra làm trò cười, nhiệt tình của người ta lại không để ý đến. Cô vội vàng nói:
“Thiếu gia, anh giỏi quá, thật sự, còn có thể đánh lửa bằng cách này!”
Cố Thần cười nhẹ một tiếng, “Anh cũng có thời gian nghịch ngợm. Khi hai
mươi tuổi, anh còn du học ở nước ngoài. Có một ngày cảm thấy thế giới
này thật nhàm chán, chuyện gì cũng được chuẩn bị tốt, anh không cần phải làm bất cứ việc gì, cũng không cần trả giá hay cố gắng cũng có thể có
tất cả những gì mà người khác không thể có. Cứ như vậy làm anh cảm thấy
chán nản. Thế rồi một ngày, không ngờ anh vào quân ngũ. Từ khi đó, anh
bắt đầu tiếp xúc đến cái gọi là tàn nhẫn, cực khổ, máu cùng chết chóc,
cũng từ ngày đó mới biết thì ra những gì anh có được thật quý giá. Trên
này có rất nhiều người chỉ có hai bàn tay trắng, thậm chí tính mạng của
mình cũng không thể giữ được. Với tất cả những gì anh có được, anh cảm
thấy mình thật may mắn, phải học cách quý trọng chúng!”
Hứa Đồng
lẳng lặng nghe hắn nói. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người quen
biết hắn nói về bản thân với cô, lần đầu tiên nói nhiều đến vậy. Cô tiếp lời lắn, “Đúng vậy, con người ta luôn cảm thấy những gì mình không có
được mới là thứ tốt nhất. Nhưng thực ra những gì chúng ta có được mới là thứ đáng trân trọng nhất!” Cảm thấy không khí dường như quá nghiêm túc, cô khe khẽ cười, gắt giọng: “Lại nói, lúc anh đánh tên Tiền Như Hải kia thật hung hãn, ngay cả Đường Tráng cũng không kéo anh ra được! Cuối
cùng em cũng biết, thì ra anh mạnh miệng như vậy, sống chết cũng không
chịu thua người khác!”
Cố Thần bật cười, “Anh cảm thấy đấy là kiên trì, không phải là mạnh miệng!”
Hứa Đồng phì cười.
Cười xong, cô bỗng nhiên hưng phấn hỏi: “Chúng ta giờ như vậy có phải hay khô