i, chính
là không có thời điểm thích hợp mà thôi. Dù sao, sự kiện quan trọng kia
còn chưa làm xong.
Không có thứ đó, hắn làm sao có thể mở miệng nói với cô?
●'>3'>●
Cô nửa ngủ nửa tỉnh dường như thấy hắn thì thào nói gì đó, hình như nói chuyện điện thoại với người khác.
“Trình tiên sinh, thật ngại làm phiền ông. Việc này làm xong không cần đưa đến đảo ... Đúng, bởi vì bây giờ có việc, không thể không trở về ... đúng,
tôi hôm nay trở về A thị ... Tốt, ông có thể từ từ sửa, cái này không
cần sốt ruột ... đúng, không cần vội vàng, nhưng phải làm thật tốt ...
Đúng vậy, phải làm cho nó trở thành thứ tinh xảo nhất thế giới ... Đúng, cô ấy càng thích thú ... ha ha, vất vả rồi, cảm ơn ông!”
Bởi vì
đầu óc mơ màng, giờ phút này lại choáng váng dường như Tôn Ngộ Không
cùng Transformers đang đánh lộn ở bên trong. Những lời nói của hắn cô
nghe hỗn độn. Cố gắng nghĩ lại, một câu cũng không thể đoán được hắn vừa nói gì.
Đầu óc mất đi sự nhanh nhạy, cô cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ, lại thiêm thiếp đi vào trong mơ. Trong lúc mông lung, Hứa Đồng cảm thấy như có người đang kéo. Cô mở mắt ra, nhìn thấy Cố Thần đang dùng chăn cuốn lấy mình.
“Máy bay đến nơi rồi sao?” Cô mơ hồ hỏi.
“Ân” Hắn gật đầu, động tác lưu loát đem cô cuộn lại “Chúng ta trở về”
Hắn ôm cô ra khỏi khách sạn. Có xe đưa họ đến sân bay. Xuống xe, cách thật
xa cô đã nghe được âm thanh roạt roạt. Ngẩng đầu vừa thấy, cách đó không xa là trực thăng, cánh quạt trên đính đã quay vù vù.
Có người từ trên đi xuống, đi về phía bọn họ. Người nọ đến gần, đó là môt người
trung niên quần áo chỉnh tề. Thoạt nhìn biểu tình lạnh lùng thản nhiên
nhưng lại không làm người ta có cảm giác áp bách khó chịu. Ông ta đi đến gần, Cố Thần gọi ông ta một tiếng lão Lương, cúi đầu nói với Hứa Đồng:
“Đây là quản gia của nhà họ Cố!”
Hứa Đồng âm thầm nhấp lưỡi.
Đã là thời đại nào rồi lại còn có quản gia.
Lão Lương nhìn Cố Thần đanh giọng nói: “Lão gia đang từ Mĩ trở về gấp.”
Hứa Đồng nhìn thấy Cố Thần nhíu mi, “Ông ấy trở về làm gì? Bảo ông ấy ở
nước ngoài tĩnh dưỡng cho tốt, đợi khỏe hơn rồi trở về. Nếu hiện tại ông ấy trở về thì nói tôi đem Cố thị trả lại cho ông ấy, còn mình đi Mĩ gây lập nghiệp.”
Từ trong giọng nói của hắn Hứa Đồng cảm nhận được,
ngoài lí do vì sức khỏe của ba mình dường như còn có gì khác khiến cho
hắn không muốn ông ấy về nước.
Lão Lương rất nhanh chứng minh cho cảm giác của cô thật sự không sai, “Ba cậu nói ông ấy muốn gặp con hồ
li tinh đã phá hoại hôn ước của cậu!”
Ông ta rõ ràng nhìn thấy Cố Thần trong tay còn ôm cô nhưng vẫn nói như vậy. Hứa Đồng nghĩ có thể
thấy được ông ta ấn tượng đối với mình đã rất có thành kiến.
Cố
Thần phì cười, vỗ vỗ cằm Hứa Đồng, không kiềm chế được nói: “Vậy ông cẩn thận xem bộ dáng của cô ấy, trở về miêu tả cho ông ấy nghe.”
Hứa Đồng trừng mắt lườm hắn một cái, lấy tinh thần nhìn về phía lão Lương.
Cô đang bệnh, vẻ mặt có chút mệt mỏi, khuôn mặt đỏ hồng, thoạt nhìn điềm đạm đáng yêu không nói nên lời.
Lão Lương nhìn thấy vẻ mặt của cô, ngây người..
Hứa Đồng bỗng cười với ông ta, “Xin chào!”
Lão Lương theo bản năng cũng đáp lại: “Xin chào!”
Cố Thần ôm Hứa Đồng lên phi cơ. Khi thoáng đi qua lão Lương, hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu: “Lão Lương, chú ý giữ vững lập trường.”
Khóe miệng lão Lương hơi co lại.
Thật là kì lạ, rõ ràng muốn ra uy với cô gái kia, nhưng không tự chủ được
lại làm vẻ mặt ôn hòa với cô ta. Cô gái này thật không đơn giản, có thể
hóa giải được thị uy của ông. Xem ra lão gia có tư tưởng hàng yêu phục
ma sẽ mất không ít công sức.
●'>3'>●
Đến A thị, Cố Thần lập tức đưa Hứa Đồng vào bệnh viện
Khi bác sĩ hỏi Hứa Đồng tại sao cảm lạnh, Hứa Đồng chỉ đáp: “Đổ mồ hôi lại
gặp gió” Cũng may bác sĩ cũng không tò mò, không tiếp tục hỏi, “Vậy tại
sao lại đổ mồ hôi? Tại sao lại gặp gió?”
Cố Thần ở một bên vẻ mặt không thay đổi, rất bình tĩnh, rất tự nhiên, giống như việc ra mồ hôi
lại chịu gió này không hề liên quan đến hắn. Cô không khỏi nhìn hắn
trừng hắn hoàn hận.
Kiểm tra xong, cũng không có gì nghiêm trọng, trị liệu một lúc, Hứa Đồng rất nhanh hạ sốt, cũng không còn cảm thấy lạnh.
Đêm đó Hứa Đồng đòi về nhà, Cố Thần lại như thế nào cũng không đồng ý. Hắn bắt Hứa Đồng phải ở bệnh viện một đêm.
Hứa Đồng cười: “Có phải hay không người càng có tiền càng phiền phức?”
Trách không được những đứa bé nhà nghèo so với các thiếu gia, thiên kim sức
chống cự thường mạnh hơn, thì ra có rất nhiều tật xấu đều là vì nuông
chiều mà nên.
Cố Thần không để ý tới cô, chỉ giao cho thư kí Trịnh đem giấy tờ đến, hắn tạm thời ở trong bệnh viện giải quyết.
Hứa Đồng không khỏi sợ hãi cười, từ bao giờ cô chỉ cảm mạo qua loa thế này
cũng có thể làm người ta coi trọng như thế. Từ trong đáy lòng trào ra
một niềm vui. Thì ra cô cứ cho rằng mình chẳng sao cả, nhưng khi có
người coi cô như công chúa để che chở vẫn không nhịn được mà vui vẻ thế
này.
Hai ngày sau cô xuất viện, Cố Thần đưa cô về nhà. Đường Hưng Bang nhìn thấy vẻ mặt cử chỉ của hai người chỉ cườ