Old school Easter eggs.
Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325030

Bình chọn: 9.00/10/503 lượt.

cong kiều diễm, tinh tế vờn, chậm rãi lên xuống, giống như xoa lại giống như không. Thời tiết nóng bức nhưng lại làm cho người ta không tự chủ được khẽ run lên.

Cuối cùng hắn đã bao phủ nơi mềm mại kia

của cô, cách một lớp áo tắm khẽ vuốt ve. Hắn nhìn cô cười tủm tỉm nói:

“Thật ra anh muốn nói với em, ngực nhỏ như vậy, không thích hợp mặc

bikini!”

Hứa Đồng nhanh chóng hếch cằm, trừng mắt nhìn hắn không

phục. Bỗng nhiên cười quỷ quyệt, mềm mại ỷ vào trong lòng hắn, không

chút để ý đặt tay ở ngực hắn khẽ cọ, ngọt ngào nói: “Không sao! Chơi một vòng xong, em sẽ về phòng đổi một bộ hở hang hơn chút, như vậy có thể

làm cho chúng nhìn có vẻ lớn hơn!”

Nói xong khanh khách cười,

thừa dịp người kia giật mình, giống như một con cá chạch nhỏ từ trong

lòng hắn nhanh chân bỏ chạy, không hề quay đầu tiến về phía biển.

Nhìn bóng hình xinh đẹp của cô đầy sinh lực nhào vào trong làn nước, Cố Thần bất đắc dĩ lắc đầu. Bỗng nhiên phát hiện trong tay mình còn một thứ gì

đó, cúi đầu nhìn, không phải là chiếc khăn của cô gái xấu xa kia thắt

quanh eo vừa để lại sao.

Trong lòng có chút phức tạp. Tự bao giờ, cô lại xem hắn như người giúp việc thế này?

Quả thật là nha đầu to gan!

Đưa tay đem chiếc khăn lên chóp mũi, thang thoảng mà ấm áp, dường như còn mang theo hương thơm cơ thể cô.

Hắn giữ chặt chiếc khăn hưởng thụ, khẽ nheo mắt, thấp giọng thì thào một

câu: “Đến một lúc nào đó em sẽ không bao giờ thoát được đâu!”

●'>3'>●

Dùng bữa tối xong, nhóm Hứa Đồng được hướng dẫn viên du lịch cho biết đêm

nay có một vũ hội bên bờ cát, mọi người đều mặc áo tắm, cùng nhau vui

vẻ.

Ban ngày bơi lội còn chưa đã, Hứa Đồng đề nghị không bằng mọi người đừng đi vũ hội, đổi thành đánh mạt chược bên bờ biển, càng vui

hơn.

Ý kiến của cô được mọi người nhất loạt đồng ý.

Nhờ

nhân viên phục vụ thu hồi cât dù ban ngày, kê một chiếc bàn, Hứa Đồng

Dương Dương Đường Tráng cùng bọn Nhị Hoa lập tức đi đến. Tiểu Ngũ từ

trưa đến giờ không thấy bóng dáng đâu, Hứa Đồng đoán nhất định cùng thư

kí Trịnh đến nơi nào đó nói chuyện rồi.

Lại nói tiếp, buổi chiều

lúc xuống nước, cô thấy Nhị Hoa dường như cũng gặp một đoạn diễm ngộ.

Một chị gái xinh đẹp xung phong dạy hắn học lặn. Trong lúc đó, một người dở trò, một người giãy dụa, cũng thực không rõ đến tột cùng là ai được

của ai, ai sờ mó ai.

Dưới ánh trăng mềm mại đáng yêu cùng ngọn đen lung linh, Hứa Đồng cùng ba người bắt đầu chơi bài.

Cách đó không xa vũ hội đang diễn ra, âm nhạc truyền đến tai, làm người ta trở nên hưng phấn.

Hứa Đồng vì sợ không chịu nổi kích thích mà chạy đến khiêu vũ, nên không

thay bộ bikini ban ngày mà chỉ khoác ngoài một chiếc áo bông tắm.

Lúc dở bài, cô bỗng nhiên nghe được phía sau có người nói: “Có hứng trí như vậy, ở đây chơi mạt chược. Không biết mọi người có thể hay không cho

tôi nhập cuộc?”

Hứa Đồng lập tức quay đầu. Cố Thần đang đứng phía sau cô, cười tủm tỉm.

Vài âm thanh đồng thời vang lên. Dương Dương cùng Đường Tráng vội vàng

nói: “Có thể có thể! Đương nhiên có thê! Cầu còn không được!” Hứa Đồng

lại nói: “Anh gặp qua năm người chơi mạt chược sao?”

Nhị Hoa vội vàng đứng dậy, “Cố ... Cố Thiểu ... Cố Tổng ... Cố ... ai da, tùy tiện đi! Anh ngồi ở chỗ tôi đi!”

Hứa Đồng quay đầu lại trừng hắn, dùng ánh mắt trách hắn dám cho sói nhập

cuộc. Nhị Hoa co rúm lại, vẻ mặt đáng thương, “Người ta ... người ta còn có việc ...”

Dương Dương ở một bên liếc mắt cười gian, “Tiểu

Đồng a, ngươi để cho Nhị Hoa đi thôi! Người ta cùng với chị gái kia có

hẹn a! Lúc sáng ta vụng trộm nghe được~”

Mặt Nhị Hoa bỗng trở nên đỏ bừng, kêu lên trốn tránh, “Ghét!”, quay người chạy nhanh không còn tăm hơi.

Cố Thần đi đến ngồi xuống, thong dong nhìn bàn bài.

Hứa Đồng liếc hắn một cái, ngoài cười nhưng trong không cười, “Thiếu gia quả là có hứng trí a!”

Cố Thần ngẩng đầu, mỉm cười, “Có thể” Bỗng nhiên lại nhíu nhíu mắt nhìn cô nói: “Cá cược cái gì đi.”

Hứa Đồng giương mi, gật đầu đáp, “Được!” sau đó cười ngọt ngào, “Tiền đặt cược có phải tùy tiện cái gì đều có thể?”

Cố Thần nhếch mi, “Đương nhiên!”

Hứa Đồng cười đến vô cùng xinh đẹp, “Tốt lắm! Nếu em thắng, em muốn đảo này!”

Trong lòng cô bỗng trở nên bướng bỉnh, tùy ý mở miệng, nếu có thể nhìn thấy

bộ dáng hắn khó xử túng quẫn, cũng là một việc đáng giá.

Dương Dương ở một bên nhịn không được đẩy cô, “Sao ngươi không nói rằng nếu thắng muốn làm Vương Mẫu nương nương!”

Hứa Đồng ở dưới bàn đá vào chân cô, Dương Dương bị đau anh anh kêu lên.

“Ta thích! Anh ta đâu có nói yêu cầu này không thể! Làm gì có cửa cho ngươi xen vào!” Quay đầu nhìn về phía Cố Thần, dũng cảm hỏi: “Này! Nếu em

thắng, đảo này thuộc về em, có thể hay không?” Cô kì thật là làm trò để

xem phản ứng của hắn.

Ai ngờ Cố Thần lại lạnh nhạt gật đầu một

cái đáp, “Không thành vấn đề!” Hắn nhìn vào mắt Hứa Đồng nhưng không hề

có ý so đo nghiêm túc nói, “Em thắng, đảo này của em!” Hắn chau mày, lại nói thêm một câu: “Nhưng lần sau không được gọi anh là “Này!”

Hứa Đồng nhìn hắn, một lúc sau vành môi khẽ cong lên,