ói không có tiền định ăn quỵt! Nếu tôi không chủ động đi tìm cô, chỉ sợ năm mươi
vạn kia cô đều muốn nuốt tất!”
Hứa Đồng đúng lúc chen vào nói:
“Chương tiểu thư, nếu tôi đoán không sai, cô là muốn lấy năm mươi vạn từ tôi, một giờ sau sẽ giao cho vị tiên sinh này đi? Ha ha!” Cô cười khổ,
“Cho cô thất vọng rồi! Tôi làm sao có nhiều tiền như vậy? Cô không phải
nghĩ là phụ nữ đi theo kẻ có tiền đều có nhiều tiên hay sao? Tôi chỉ có
thể với cô nói một câu thật có lỗi, cô nếu nghĩ như vậy thì cô sai lầm
rồi, tôi không phải kĩ nữ, sẽ không biết không cảm thấy thẹn bán thân để đi theo Cố thiếu đòi tiền!”
Chương Thực Đồng thét chói tai: “Hứa Đồng cô điên rồi! Cô uống nhầm thuốc rồi! Cô nói cái gì! Cô...!”
Người kia nghe Hứa Đồng nói xong, chậc chậc miệng nói: “Nguyên lai là như
vậy! Chương tiểu thư, người ta nói người ta không có tiền, năm mươi vạn
này không thể lấy được! Cũng đừng trách sao tôi đi tìm vị hôn phu của
cô!”
Quay đầu nhìn Cố Thần, hắn tiếp tục nói: “Không bằng thừa
dịp mọi người đều ở đây, kết thúc rõ ràng đi! Tôi thứ nhất cầu tài, thứ
hai cầu nhà. Lúc trước cô nói với tôi là năm mươi vạn là vì cô gái này
chỉ đưa cho cô năm mươi vạn, tôi chỉ cần cô thanh toan một nửa tiền mặt
là được rồi. Nhưng hiện tại nếu anh cho tình nhân của anh năm mươi vạn,
tình nhân của anh lại đưa cho vị hôn thê của anh năm mươi vạn, vị hôn
thê này lại đưa năm mươi vạn cho tôi, cái đó, anh đưa cho tôi trực tiếp
năm mươi vạn có cái gì khác biệt? Cho nên hiện tại, anh chỉ cần đưa cho
tôi một trăm vạn, đồng thời hủy bỏ kế hoạch giải tỏa Lão Nhai, cũng viết một giấy cam đoan vĩnh viễn không bao giờ giải tỏa Lão Nhai, tôi lập
tức sẽ đem toàn bộ ảnh kia tiêu hủy, từ sau chúng ta sẽ không bao giờ
giáp mặt. Trừ những thứ đó đã yêu cầu từ trước tôi cũng không yêu cầu gì thêm, được một bước tiến một thước. Nhưng nếu anh không đáp ứng điều
kiện của tôi, chúng ta mọi người tất cả lưới rách cá chết, cũng đừng
trách tôi đem toàn bộ ảnh tung lên mạng! Đến lúc đó anh cùng tình nhân
của anh đều khó mà ngẩng đầu.
Hắn đột nhiên ngừng lại, cẩn thận nhìn Hứa Đồng, trên vẻ mặt lộ rõ vẻ đáng khinh.
“Chậc chậc! Nhìn xem, bao nhiêu thanh thuần, bao nhiêu đáng yêu! Nếu số ảnh
này được công khai, về sau thanh thuần này của cô sẽ được bao nhiêu đàn
ông chiêm ngưỡng thèm muốn!”
Chương Thực Đồng một bên điên cuồng
dãy dụa, ý đồ tránh khỏi bị người kia chế ngự. Cô ta muốn kêu to, lại bị người đàn ông kia giữ một bên bả vai, ngón cái đặt ở yết hầu, làm cho
cô ta không thể kêu to, chỉ muốn ho khan.
Cố Thần nhìn người đàn
ông kia, nhìn Chương Thực Đồng bị hắn kiềm trụ, lại nhìn xem Hứa Đồng
đứng cạnh, tựa tiếu phi tiếu nhếch mép.
Tầm mắt dừng lại trên
người Hứa Đồng, một lần nữa quay mặt hướng người đàn ông kia, nhìn hắn,
thản nhiên hói: “Tôi muốn hỏi một vấn đề, ảnh kia, anh đã xem qua sao?”
“Tôi ghét nhất bị người khác lừa gạt, tôi đối với những người lừa gạt tôi luôn luôn tàn nhẫn”
--------------------------
Cố Thần thản nhiên hỏi: “Tôi muốn hỏi một vấn đề, ảnh kia, anh đã xem qua sao?”
●︶︶●
Ngữ khí mặc dù đạm, trong mắt hắn lại phát ra một tầng sắc lạnh. Tên kia
vừa bị hắn hỏi, trong chút bất tri bất giác nói thật: “Không có!” Hắn
thực ra rất muốn xem, nhưng lại sợ bên trong có gì không phải hắn nên
xem.
Nói xong ý thức được trả lời như vậy tựa hồ không ăn khớp,
vì thế vội vàng nói: “Tôi nói, tôi chỉ cầu tài, cầu trạch mà thôi, không phải là hạng háo sắc lưu manh!”
Cố Thần nghe được bắt đầu mỉm
cười, ngữ khí vẫn như cũ thản nhiên, lại hỏi hắn: “Anh muốn một trăm
vạn, cùng với tôi hủy hợp đồng kia, viết giấy cam đoan phải không?”
Người kia gật đầu: “Đúng!”
“Được!” Cố Thần nhìn hắn nói, “Đều theo ý anh”
Hứa Đồng khẽ động, đáy mắt lưu quang đảo qua.
Sự tình phát triển trôi chảy như thế. Cố Thần lại thực hợp tác, dễ dàng
đáp ứng tất cả các điều kiện, nửa phần phân vân đều không có.
Hứa Đồng hạ mi mắt, không để người khác nhìn thấy thần sắc
Cố Thần đã lấy điện thoại ra.
Hắn gọi một cuộc, “Thư kí Trịnh, mang một chi phiếu 100 vạn, tìm hợp đồng
giải tỏa Lão Nhai, đưa đến quảng trường Cẩm Tú, mau chóng, tôi không
muốn chậm trễ ảnh hưởng đến hội nghị thường kì” Trong thanh âm không tìm được một chút hoảng hốt, giống như hắn cùng với vị thư kí kia, hai
người vừa đàm luận chỉ là chuyện thời tiết hôm nay vậy.
Hắn cắt đứt điện thoại, nhìn Hứa Đồng, mỉm cười, “Đừng lo lắng, thư kí của anh sẽ đến rất nhanh”
Hứa Đồng trong mắt bắt đầu có chút bồn chồn. Người đàn ông này, đạo hạnh
tột cùng là thâm tới bao nhiêu? Trên mặt hắn rất bình tĩnh, làm cô nhìn
không được giờ phút này đến tột cùng trong lòng hắn đang nghĩ gì, là tín hay là nghi?
Người đàn ông kia vẫn như cũ giữ chặt Chương Thực Đồng. Cô ta bị đè nén đến mức nước mắt nước mũi chảy tèm lem.
Cố Thần cười một cái hỏi: “Anh vẫn giữ cô ta, là không muốn để cô ta nói chuyện?”
Người đàn ông kia lại lưu loát gật đầu một cái, đáp: “Đúng! Loại phụ nữ chết
tiệt này rất ồn ào, nói chuyện lại khó nghe, tôi vừa nghe là muốn nổi
kh
