trả lời vấn đề của Diêu thị: “Lão phu nhân, không cần lo lắng, phu nhân tướng quân chỉ là bị cảm nắng, mới dẫn đến hôn mê, uống mấy chén thuốc sẽ tốt.”
Khi thầy thuốc khám xong, nha hoàn Tiểu Đoạn vội kéo rèm, hết sức cẩn thận. Khi làm xong, Tiểu Đoạn lặng lẽ nhìn tướng quân đại nhân, thấy mặt hắn không chút thay đổi, một loại uy thế tỏa ra khắp nơi, sợ đến mức run lên, vội cúi đầu.
Diêu thị nghe xong, vội hỏi: “Thầy thuốc, có ảnh thưởng đến thai nhi trong bụng con dâu ta không?”
“Lão phu nhân yên tâm, phu nhân tướng quân bình thường thân thể tốt, không có gì lo ngại. Chỉ là về sau cẩn thận một chút, nếu không hậu quả sẽ khó lường.”
Nói xong, liền cho người mang giấy và bút đến, bắt đầu viết đơn thuốc.
Diêu thị đến trước giường, vén rèm lên, quan sát người nằm trên đó, phát hiện gò má nàng đỏ ửng bất thường, lại nhìn thêm, vẻ mặt đầy mồ hôi, Diêu thị sờ soạng một chút, không khỏi tức giận với nha hoàn nói: “Làm sao không thay quần áo sạch sẽ cho chủ tử các ngươi?”
Nghe vậy, đám người Tiểu Đoạn vội đem quần áo đã chuẩn bị, Tri Hạ bưng chậu nước lại, nói: “Bẩm lão phu nhân, lúc trước nô tỳ đã đổi quần áo cho phu nhân, chỉ là phu nhân luôn ra mồ hôi trộm, nô tỳ có chút lo lắng.” Nói xong, lại nhìn về phía thầy thuốc.
“Thầy thuốc, con dâu ta thực sự không sao chứ?” Diêu thị lại xác nhận hỏi.
Theo Diêu thị, mọi người trong phòng đều nhìn thầy thuốc.
Thầy thuốc bỗng thấy áp lực cực lớn, đặc biệt là ánh mắt của tướng quân đại nhân nhìn thật đằng đằng sát khí khiến cho dân đen bé nhỏ như hắn có chút không chịu được a! Nghe bên ngoài đồn Tĩnh Viễn đại tướng quân tao nhã nho nhã, thanh hoa cao quý, là hình mẫu nho tướng, khiến cho người ta đã gặp là không thể quên. Nhưng xem ra, có chút không đúng, có thể dẫn dắt một ngàn kỵ binh tấn công Bắc Việt, nam nhân này sẽ không đơn giản như bề ngoài.
“Phu nhân nàng bị cảm nắng, mạch suy yếu, hôn mê, ra mồ hôi trộm là bình thường, cần bổ sung chút nước là được.” Nói xong, thầy thuốc sợ bản thân nói quá đơn giản khiến tướng quân đại nhân bất mãn, vội bổ sung thêm, đến khi có người rời ánh mắt đi mới thôi.
Đến lúc nha hoàn mang quần áo sạch sẽ lại, Ngu Nguyệt Trác liền tự tay tiếp nhận, sau đó nhìn về phía thầy thuốc.
Trong phòng, trừ bỏ hắn và thầy thuốc không còn động vật giống đực nào khác, cho nên tướng quân đại nhân không cần nói cũng biết. May mà thầy thuốc cũng thức thời, biết nam nữ khác biệt, bản thân ở lại không tốt, cho nên mang theo người ở phủ tướng quân đi đến hiệu thuốc bốc thuốc. Chỉ là trong lòng không khỏi nói thầm, nhìn bộ dáng của tướng quân, tựa hồ là muốn tự mình đích thân hầu hạ phu nhân thay quần áo, quả nhiên là như bên ngoài đồn, tướng quân sủng thê đến không có nguyên tắc, chớ trách trong kinh, các cô nương biết hắn lấy vợ, với việc hắn sủng vợ kính con, đều vẫn một mực nhớ thương hắn, lại ngóng trông rồi cầu mong phu nhân tướng quân sớm chết một chút, các nàng tái giá cũng nguyện ý.
Ngu Nguyệt Trác lại nhìn đến Diêu thị cùng Ngu Nguyệt Quyên, hai mẹ con bị nhìn đến bồn chồn, sau đó chịu không được ánh mắt kia, rốt cuộc đen mặt đi ra ngoài.
Hạ nhân hầu hạ ở Viện Tỏa Lan đều hiểu tướng quân đại nhân bình thường không thích các nàng lại gần hầu hạ, cho nên với hành động này của tướng quân đại nhân cũng không lộ ra gì khác thường, cũng lui ra ngoài cửa phòng.
Chờ khi mọi người đều rời khỏi, Ngu Nguyệt Trác mới kéo rèm lên, để cho không khí lưu thông, sau đó tự mình đem cởi quần áo ướt của người nằm trên giường, cầm khăn mặt trên tủ bên giường, lau mồ hôi trên người nàng.
A Manh biết mình sinh bệnh, toàn thân mềm nhũn, đầu cũng nặng nề, lại gặp chút ác mộng, sau đó mơ mơ màng màng, phát hiện có người nâng thân thể mình lên, rốt cuộc cũng mở mắt ra, ngây ngốc nhìn nam nhân ôm mình.
“Ngu Nguyệt Trác…” Nàng suy yếu kêu lên, thanh âm có chút khàn khàn.
Nam nhân cúi đầu nhìn nàng, khuôn mặt tuấn nhã dưới ngọn đèn nhìn có chút âm trầm, mà cặp mắt kia nhìn xuống mắt nàng, khiến cho nàng không thể giải thích được cảm xúc, khi ý thức còn mơ hồ, thân thể đã như chim sợ cành cong, muốn tránh ôm ấp của hắn.
“Nàng muốn đi đâu?”
Thân thể vì sinh bệnh nên yếu vô cùng, rất nhanh bị ma trảo của đại ma vương thu vào lòng, ôm vào ngực, thuận tiện thu hết vào đáy mắt thân thể trơn bóng của nàng.
“Không đi đâu…” A Manh chiếp chiếp nói, rất nhanh phát hiện ra bộ dáng hiện tại của mình ở trước mặt hắn, nhất thời xấu hổ chết mất, bất quá xấu hổ cũng nhận ra nam nhân nào đó đang tức giận đến khủng bố. Không dám hỏi vì sao hắn tức giận, chỉ có thể nói sang chuyện khác: “Ngu Nguyệt Trác, ta ốm sao?”
Ngu Nguyệt Trác liếc nàng một cái, tay lấy quần áo, cười như không nói: “Nàng tự mình biết đi.”
“…” Lời này làm sao lại cảm thấy kỳ quái a?
Tuy rằng bình thường trì độn, nhưng với nam nhân này, trực giác của A Manh luôn đạt đỉnh, cho nên khi biết hắn có tâm tình gì, thập phần nhu thuận tùy ý hắn muốn làm gì thì làm – vẫn là câu cũ, vợ chồng cả, không cần cảm thấy mất mặt.
“Chàng tức giận?” A Manh tiếp tục hỏi. Nàng cảm thấy hiện tại đầu choáng váng, toàn thân k