Duck hunt
Hiền Thê Xui Xẻo

Hiền Thê Xui Xẻo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211292

Bình chọn: 9.5.00/10/1129 lượt.

ng ở phương diện này mà nói, khí lực của nàng không thể so với hắn được, chỉ có thể để mặc hắn kiểm tra. May mắn lão bá đã quay đầu đi, trên đường cũng không có người đi lại, cho nên không ai nhìn thấy nam nhân này đang giở trò với nàng, bằng không thật sự là mất hết mặt mũi a.

“Chàng dừng… chỉ là chàng dựa sát vào ta quá, khiến ta thấy nóng!” A Manh vội vàng đẩy hắn ra.

Ngu Nguyệt Trác nghe vậy, vội đem mũ rơm trên đầu nàng xuống, lại lấy một cái khăn sạch sẽ tỉ mỉ lau mồ hôi cho nàng, khóe môi hàm chứatươi cười ôn nhu, chăm chú nhìn mặt nàng, nói: “A Manh mang mũ này khiến cho vi phu thiếu chút nữa không nhận ra được!”

“Vị này là Từ lão bá.” A Manh nói xong, nhìn lão bá đã dừng xe, nói: “Phu quân, là lão bá hảo tâm đưa ta trở lại kinh thành.”

Ngu Nguyệt Trác nghe xong, vội đứng lên, chắp tay nói với lão nhân gia: “Cảm ta lão nhân gia trợ giúp.”

Lão bá thấy hắn làm vậy, vội xua tay, chân tay luống cuống. Vị công tử này vừa nhìn liền biết là công tử danh môn trong kinh thành, trời sinh cẩm y ngọc thực, là người mà cả đời bọn hắn không bao giờ dám nhìn thẳng.

“Công tử không cần cảm tạ, ta cũng vì thấy vị phu nhân này không khác con gái ta là mấy, lại đang có mang, nên mới giúp một phen, không có gì cả!”

Mặc kệ lão bá nói gì, Ngu Nguyệt Trác cũng kiên trì muốn cảm ơn hắn.

Đúng lúc này, tiếng vó ngựa vang lên, một việc xe ngựa tinh xảo xuất hiện trong tầm nhìn, sau đó dừng lại trước mặt bọn họ cách mấy trượng, phu xe lưu loát xuống ngựa, cung kính hành lễ với Ngu Nguyệt Trác và A Manh: “Chủ tử, phu nhân, thuộc hạ đến chậm, mời lên xe.”

Ngu Nguyệt Trác cùng lão bá trò chuyện mấy câu, sau đó hỏi rõ địa chỉ của lão bá, hẹn ngày khác sẽ đến cảm tạ, mới đỡ A Manh lên xe.

A Manh lên xe, kéo rèm cửa sổ, ghé mặt nói với lão bá: “Lão bá, hôm nay cảm ơn lão bá. Tuy lão bá mất bạn già, như tin tưởng là nàng vẫn hy vọng lão bá sẽ sống tốt, vui vẻ vượt qua mọi chuyện, sau đó gặp nàng trên trời!”

Lão bá vừa nghe, đột nhiên giật mình, sau đó ánh mắt đục ngầu bỗng ướt nhòe.

Trước khi màn xe buông xuống, A Manh còn có thể nhìn đến lão bá kia đột nhiên dùng tay áo lau mắt, không khỏi có chút hâm mộ.

“A Manh nhà ta lại làm chuyện gì tốt rồi?”

Thanh âm trêu đùa vang lên bên cạnh, A Manh quay đầu, liền nhìn thấy gương mặt tươi cười của nam nhân kia, sau đó một chén nước được đặt bên môi. A Manh giật mình, giờ mới phát hiện cổ họng khátkhô, vội cúi đầu uống cạn chén nước.

Trong xe ngựa có để băng, thực mát mẻ, hoàn toàn xua tan oi bức bên ngoài, khiến nàng thoải mái thở dài. Sau đó, mới có tâm tư quan sát, đầu tiên là quan sát đại ma vương tướng công. Vừa nhìn, mới phát hiện ra hắn có vẻ mệt mỏi, quần áo xưa nay sạch sẽ cũng dính bụi bẩn, khiến nàng hoài nghi có phải hắn đi tìm người đánh nhau hay không.

Đừng nói là thật sự tìm người đánh nhau nha!

“Ta không làm chuyện gì tốt cả.” A Manh trả lời hắn, trong lòng có chút cảm động, nhịn không được giơ ống tay áo lau bụi dính trên mặt hắn.

Ngu Nguyệt Trác mỉm cười nhận sự chăm sóc của nàng, chờ đến khi nàng vừa lòng, lại từ vách xe ngựa lấy ra một cái khăn mặt, đem quần áo ẩm ướt của nàng cởi ra, lau mồ hôi trên người nàng, miễn cho nóng lạnh cùng lúc sẽ khiến nàng bị cảm phong hàn.

A Manh hưởng thụ phục vụ của hắn, tuy rằng không mặc quần áo trước mặt hắn cũng ngại, nhưng là vợ chồng, cũng không quá để ý, sau đó lại kể cho hắn nghe chuyện nàng bị Hà Tiêm Hoa bắt đi như thế nào.

Ngu Nguyệt Trác mím môi nghe, nụ cười ôn nhã trên mặt đã không còn, thái dương hắn nhảy lên mấy cái gân xanh cho thấy hắn thực không bình tĩnh. Thực tế, vì tìm nàng, Ngu Nguyệt Trác không thể không vận dụng các mối quan hệ trên giang hồ, thậm chí trong phạm vị hơn mười dặm, đã vòng vo tới lui không dưới năm lần, rốt cuộc tại đường nhỏ hẻo lánh này gặp được người. Đương nhiên, lý do hắn sở dĩ lâu như vậy chưa tìm được người là có nguyên nhân, ai có thể nghĩ đến đường đường là một phu nhân tướng quân lại có thể ngồi trên xe trâu đơn sơ đi về kinh thành a. Ai có thể nghĩ tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé lại có thể đội mũ rơm xấu xí, khoác áo che nắng của nông dân để tránh nắng a? Nhìn xa xa, như một nông dân bình thường, ai có thể chú ý đến? Ngay cả Ngu Nguyệt Trác cũng thiếu chút nữa bị gạt a.

Nói đến việc này, A AMnh hưng phấn hỏi hắn: “Ta thành ra như vậy, chàng làm sao có thể nhận ra?”

Ngu Nguyệt Trác nhìn bộ dáng của nàng, dường như có chút ảnh hưởng, khiến cho tâm trạng của hắn đỡ hơn, có tâm tình trêu chọc, “Tướng công nànghỏa nhãn kim tinh, làm sao lại không nhận ra được?” Nói xong, lại bắt đầu mặc quần áo lại giúp nàng.

A Manh bĩu môi nhìn hắn, không tin được.

Ngu Nguyệt Trác không nói nhiều, kỳ thật hắn cũng không hiểu, vì sao mình trong nháy mắt lại lợi hại như thế, sau đó suy nghĩ thêm, là vì hắn muốn tìm nàng. Lại nói, hắn tưởng rằng nàng trải qua chuyện này sẽ sợ hãi yếu đuối khóc lóc, nhưng khi hắn tìm được nàng, nàng không chỉ nhàn nhã ngồi trên xe trâu, lại còn có tâm tình nói chuyện phiếm, nói giỡn, thần kinh không phải thật bình thường a.

Nghĩ đến đây, không khỏi