Hoa Đà tái thế
này, mà còn là tất cả thần linh trong thiên hạ. Ta hiện tại, chỉ là một
người muội muội bị bức ép tới đường cùng, ở đây thành tâm cầu khẩn,
thỉnh cho ta một cơ hội, để cứu lấy huynh trưởng của mình.
——[1'> Hai câu thơ trích trong bài “Thủy long ngâm – Đăng Kiến Khang Thưởng Tâm đình” của Tân Khí Tật.
Dịch thơ:
“Đưa khăn hồng, tay áo trả
Vì anh hùng thấm lệ”
(Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo).——
Những người khác đều ra ngoài chờ đợi, để ta và nhị ca có chút thời gian yên
tĩnh bên nhau. Ta chậm rãi đi tới bên giường nhị ca ngồi xuống, nhẹ
nhàng dùng hai tay nắm chặt bàn tay trái nhị ca hơi lộ ra ở bên ngoài
chăn đệm, cẩn thận tỉ mỉ nhìn gương mặt huynh ấy, nước mắt rốt cuộc
giống như chuỗi vòng ngọc đứt dây, từng hạt từng hạt cứ thế rơi xuống.
Giơ tay lau khô nước mắt, trong lòng ta có một thanh âm quật cường đang
nói: “Tư Đồ Gia, cho dù đánh đổi bằng bất cứ giá nào, chỉ cần có thể cứu nhị ca, nhất định sẽ không hối tiếc!”. Bàn tay nắm chặt trong tay ta,
lúc này đột nhiên hơi run lên. Ta giật mình cúi đầu, nhìn chằm chằm
không chớp mắt, chỉ lo chớp mắt một cái, lại bỏ lỡ một điều gì có. Vừa
rồi, lẽ nào là, tay nhị ca… cử động?
Hồi lâu sau, tay nhị ca cũng không có động tĩnh gì, ta đã cho rằng, một
thoáng kia chỉ là ảo giác sinh ra từ khát vọng mãnh liệt trong lòng ta.
Ngay khi ta xuất thần, người trên giường đột nhiên lên tiếng, nhưng vì
trong cổ họng vướng đờm, âm thanh phát ra chỉ giống như tiếng thở khò
khè. Câu nói kia rất nhẹ, rất mơ hồ, nếu như không phải ta vẫn luôn ngồi bên cạnh huynh ấy, nếu không phải đây là nhị ca ta yêu thương nhất, ta
quả thực hoài nghi câu nói này có phải cũng là trong đầu ta bịa đặt ra.
Nhưng ta vẫn nghe thấy, thực sự nghe thấy: “Cẩn thận Thượng Quan Bùi!”.
Trái tim của ta càng lúc càng chìm sâu xuống, bàn tay nắm chặt tay nhị
ca cũng đầy mồ hôi lạnh. Thời khắc này, trong lòng ta chỉ có một ý nghĩ, bất luận dùng cái gì đánh đổi, đều sẽ không hối tiếc!
Ngày hôm đó, trong đầu ta liên tục xoay quanh câu nói thì thầm của nhị ca
lúc nửa tỉnh nửa mê kia “Cẩn thận Thượng Quan Bùi!”. Khiến cho ta do dự
không hiểu chính là, đến tột cùng nhị ca muốn ta đề phòng Thượng Quan
Bùi, hay câu nói này kỳ thực là ý nghĩ thanh tỉnh cuối cùng khi nhị ca
thay Thượng Quan Bùi ngăn trở một mũi tên khi trước. Nói xong câu nói
kia, nhị ca lại hôn mê bất tỉnh, mà ta không thể nào biết được, rốt cuộc là vì sao nhị ca đã bị thương nặng tới hôn mê mà vẫn nhớ mãi không quên câu nói này. Rất nhanh đã tới giờ lên đèn, Thượng Quan Bùi cho Trương
Đức Toàn tới đây truyền lời, nói đã hẹn định thời gian với Nguyễn Văn
Đế, ngày mai giữa trưa ở thôn trang, ta mang theo Công chúa Tạp Na Nhi
Gia tới trao đổi thuốc giải với Nguyễn Văn Đế. Thượng Quan Bùi sẽ chọn
ra một đội binh lính tinh nhuệ từ Kinh Kỳ doanh tới đi theo bảo vệ an
toàn cho ta.
Ngoài dự đoán của ta, Thượng Quan Bùi không truyền ta vào lều trại của hắn
cùng ăn, cũng không truyền ta tới hầu hạ. Cũng không phải ta mong chờ sự sủng hạnh của hắn, chỉ là hắn không đề cập chút gì tới sự tình của Đinh Phu nhân, nhưng đồng thời lại có biểu hiện lạnh lùng dị thường, thực
khiến cho ta không suy đoán được. Thế nhưng hiện tại ta cũng không rảnh
bận tâm, hắn rốt cuộc là có ý định gì với ta, việc cấp bách bây giờ là
đảm bảo cuộc trao đổi ngày mai tiến hành thuận lợi. Phó tướng của nhị ca – Đông Thư Phỉ hôm qua đã tới thôn trang tìm hiểu tình hình, đến hoàng
hôn mới trở về. Vừa biết được ta tới Mạc thành cũng vội vã tới gặp ta.
Ta từ nhỏ đã quen biết hắn. Cha hắn trước kia là Tiết độ sứ sáu đô thành
phương Bắc – Đông Tự Nam, vừa là đồng hương, vừa là bạn cùng trường với
phụ thân ta, hai người qua lại mấy chục năm, vô cùng thân thiết. Mẫu
thân Đông Thư Phỉ mất sớm, phụ thân hắn bởi vì chính vụ bận rộn, bị điều đi biên quan xa xôi. Vì thế hắn từ nhỏ vẫn sống ở nhà ta, luôn bên cạnh nhị ca ta, cùng nhị ca ta tới học đường, cùng bái sư tập võ, cảm tình
sâu sắc, không thua gì huynh đệ chí thân. Bốn năm trước, Bắc Triều phản
loạn, phụ thân Đông Thư Phỉ ở thành Liêu Châu xuất binh chống lại, mắt
thấy hai phe thế lực chênh lệch quá nhiều, thành Liêu Châu bị phá chỉ
còn là vấn đề thời gian. Vì không để cho Bắc Triều sau khi phá thành lại tiếp tục đồ thành quy mô lớn, Đông Tự Nam cam nguyện tự vẫn lấy cái
chết biểu lộ sự tức giận với Bắc Triều. Thành Liêu Châu cũng vì vậy mà
tránh được một kiếp. Sau đó, nhị ca xuất binh bắt giữ tướng lĩnh Bắc
Triều tấn công thành Liêu Châu gần đó – Ca Nhi Thái, đưa về kinh thành, ở trước đông đảo dân chúng tự mình lấy máu kẻ thù tế người đã khuất. Từ
đó về sau, Đông Thư Phỉ càng kính ngưỡng, sùng bái nhị ca ta như thần
linh, xếp bút nghiên theo việc đao binh, một lòng bên cạnh nhị ca.
“Cái gì? Muốn muội tự mình tới thôn trang trao đổi thuốc giải? Chuyện nguy
hiểm như vậy, sao có thể để một nữ tử như muội đi làm? Ta kiên quyết
phản đối!”. Đông Thư Phỉ vừa nghe thấy việc này, đầu liền lắc như trống
bỏi. Hắn thân quen với ta từ nhỏ, coi ta như tiểu muội của chính mình mà đối