ết được, “nàng” trong miệng hắn là muội muội của Tư Đồ Mẫn – Tư Đồ
Gia.
“Chỉ cần bệ hạ chịu giúp tiểu nữ cứu huynh trưởng”, Tiết Trăn Trăn đứng dậy, cúi nửa người, chân thành hành lễ. “Tiểu nữ chỉ cầu huynh trưởng có thể bình an vô sự, tiểu nữ nguyện ý nghe bệ hạ xử trí”. Thanh âm của Tiết
Trăn Trăn mang theo tiếng khóc nức nở, cho dù là người làm bằng sắt,
nghe xong cũng không khỏi cảm thấy chua xót. “Mẫn nhi”, Nguyễn Văn Đế
muốn đưa tay nâng “ta” dậy, có điều bị ngăn cản bởi chiếc bàn dài, hắn
ngẩn người, đột nhiên quay về phía Tống Mật Gia, “Đưa thuốc giải cho Tư
Đồ tiểu thư”. “Bệ hạ! Tạp Na…”, Tống Mật Gia kinh hãi, bật tốt lên.
Không thể tin nổi ngoại trừ Tống Mật Gia, còn có ta. Chẳng lẽ nói,
Nguyễn Văn Đế sẽ dễ dàng giao thuốc giải cho chúng ta như vậy.
“Bốp”, một cái tát giáng xuống mặt Tống Mật Gia, năm đầu ngón tay in dấu trên
mặt hắn. “Ngươi câm miệng cho quả nhân!”, Nguyễn Văn Đế đột nhiên gào
lên, khiến cho Tống Mật Gia thân là quân chủ một quốc gia cũng run lên,
lập tức cấm khẩu, một chữ cũng không dám nhắc tới nữ nhi của hắn. “Hội
quán Thiên Lâm có một cái mật đạo. Mật đạo này nối thẳng tới rừng cây
nhỏ cách thôn trang năm dặm. Từ rừng cây nhỏ đi ra, không tới thời gian
một nén nhang, sẽ tới quân doanh của quả nhân. Tiểu thư, để thị nữ mang
thuốc giải trở về, tiểu thư hãy cùng quả nhân tới Bắc Triều làm Hoàng
hậu, từ đây phu thê ân ái, không ai có thể tách tiểu thư ra khỏi quả
nhân”. Tốc độ nói của Nguyễn Văn Đế càng lúc càng nhanh, đôi mắt dường
như muốn tóe lửa.
Nghe hắn nói như thế, trái tim của ta trong phút chốc chìm sâu xuống. Thì ra Nguyễn Văn Đế trăm phương ngàn kế muốn ta tới trao đổi thuốc giải,
chính là muốn nhân cơ hội này bắt ta đi. Hắn từ lâu đã chuẩn bị cẩn
thận, chỉ chờ ta ngoan ngoãn tự chui đầu vào lưới. “Còn không mau đi
qua!”, Nguyễn Văn Đế lạnh lùng ra lệnh cho Tống Mật Gia, “Đưa thuốc giải cho nàng!”. Chỉ một khắc thoáng qua, hắn lại khôi phục sự tao nhã ôn
hòa vừa rồi. Nếu không phải ta tận mắt chứng kiến tình cảnh vừa rồi,
thật rất khó tưởng tượng nam tử trước mặt này khi tức giận sẽ đáng sợ
như thế nào.
Cho dù trong lòng không muốn, Tống Mật Gia vẫn nơm nớp lo sợ đi tới bên
cạnh ta: “Đây là thuốc giải, tổng cộng có bảy viên. Lần thứ nhất dùng ba viên, bốn viên sau mỗi hai giờ uống một viên là được. Làm theo những gì viết trong tờ giấy bên trong”. Hắn ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn
ta, chỉ mang theo một túi gấm nho nhỏ đi từ trong đại sảnh ra cửa lớn
hội quán Thiên Lâm, khoảng cách ngắn ngủi không tới trăm bước chân. Con
đường nhỏ lát gạch xanh bằng phẳng, bởi vì bị người giẫm đạp qua thời
gian dài, dưới ánh mặt trời chiếu rọi tỏa ra một tầng ánh sáng nhàn
nhạt. Nhưng con đường nhỏ này, ta lại đi vô cùng gian nan, Tống Mật Gia
cũng cúi đầu ủ rũ theo sát sau lưng ta. Mặc dù y phục mùa đông dày nặng, nhưng ta vẫn có thể cảm giác được con dao găm hắn nắm trong tay kề sát
bên hông ta. Tống Mật Gia bị Nguyễn Văn Đế ép buộc đi theo coi chừng ta, để phòng ngừa ta kêu gào ầm ĩ làm hỏng chuyện tốt của hắn.
E rằng trong lòng Tống Mật Gia cũng hiểu rõ, bản thân mình có thể an toàn trở lại hay không, Tạp Na Nhi Gia có được cứu hay không, Nguyễn Văn Đế
cũng không để ở trong lòng. Khoa Nhĩ Sa đối với Bắc Triều bề ngoài tuy
nói là đồng minh, kỳ thực nhiều nhất cũng chỉ là công cụ xông pha chiến
đấu, làm vật hi sinh bỏ xe giữ tướng. Hai chúng ta, mỗi người ôm theo
tâm sự riêng, trầm mặc đi về phía cửa lớn. Trong đầu ta chỉ còn nhớ tới
Tiết Trăn Trăn trước khi bị Nguyễn Văn Đế đưa đi, quay đầu về phía ta hô lên một câu: “Ngươi còn không đi đợi ở đây làm gì? Làm lỡ cơ hội cứu Tư Đồ Đại Tướng quân ngươi có thể gánh được trách nhiệm sao?”. Ánh mắt
kia, trong quyết tuyệt lại mang theo hi vọng, tựa như một thanh đao sắc
bén, từ từ lăng trì lương tâm ta. Cửa lớn hội quán Thiên Lâm mở ra,
những người chờ đợi bên ngoài cửa của song đôi bên đều đồng loạt nhìn về phía chúng ta. Tôn Tham tướng là người đầu tiên tiến lên đón, vội vã
nhìn xung quanh: “Tiết cô nương, nương nương đâu?”.
“Hoàng hậu quý quốc đang cùng bệ hạ chúng ta đàm luận chuyện quan trọng ở bên
trong, không tiện có người ngoài ở đó. Hoàng hậu nương nương quý quốc
một lát nữa sẽ trở lại”, Tống Mật Gia cướp lời ta trả lời trước, mà con
dao găm nắm chặt trong tay hắn cũng âm thầm gia tăng lực đạo. “Bệ hạ vì
biểu đạt thành ý, cố ý để vị cô nương này đưa thuốc giải ra trước”,
thanh âm Tống Mật Gia hơi run run, bàn tay rảnh rang còn lại đưa lên lau mồ hôi trên trán. “Bệ hạ dặn dò nói ngài và Hoàng hậu quý quốc có chút
chuyện quan trọng cần thương nghị, để tiểu Vương đưa Công chúa Tạp Na
Nhi Gia về quân doanh trước, những người còn lại ở đây chờ đợi”, hắn giơ tay chỉ chỉ về phía các binh sĩ Bắc Triều phía sau. “Nếu thuốc giải
cũng đã đưa, hiện tại hẳn là có thể trả lại nữ nhi của tiểu Vương rồi?”, hắn vươn người nhìn xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng Tạp Na Nhi
Gia.
Ta tiến lên phía trước một bước nhỏ, cảm giác được Tống Mật Gia phía sau
lưng cũng bước theo ta. “Tôn Tham
