au đối phó Bắc Triều, diệu trừ bá chủ
phương Bắc Nguyễn Văn Đế , Khoa Nhĩ Sa cũng không cần bị Bắc Triều ức
hiếp. Đây không phải là việc tốt đôi bên đều có lợi sao?”. Ta thấy Tống
Mật Gia nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy chuyện này có chút hi vọng. “Không
có Bắc Triều, Khoa Nhĩ Sa dù sao cũng là nước lớn số một phương Bắc”. Dã tâm xưng bá, đối với bất kì nam nhân nào đều là sự mê hoặc, cho dù hắn
là kẻ ngoài mạnh trong yếu, cho dù tuổi tác hắn lớn thế nào, kể cả khi
đã gần đất xa trời.
Thấy Tống Mật Gia có dấu hiệu dao động, ta quyết định gia tăng sức mạnh
thuyết phục. “Người đâu, mời Công chúa Tạp Na Nhi Gia tới!”, ta phân
phó. Nghe thấy tên nữ nhi bảo bối, đôi mắt vẩn đục của hắn cũng dần hiện lên chút ánh sáng, xem ra lời đồn Tạp Na Nhi Gia là miếng thịt trong
lòng hắn không sai chút nào. Chẳng bao lâu, Công chúa Tạp Na Nhi Gia đã
được một nữ quan đỡ tới trước mặt. Tuy rằng che mặt, không thấy rõ toàn
bộ dung mạo nàng, nhưng vẫn có thể thấy rõ mái tóc dài hơi xoăn lại màu
sợi đay, tết lỏng thả phía sau lưng. Con ngươi sáng ngời hiện ra ánh
sáng màu xanh lục, quỷ quyệt như mắt mèo. Trước đây thường nghe nhị ca
nói các bộ tộc biên cương phía Bắc tuy là các bộ lạc man di, nhưng nữ tử của bọn họ thường diễm lệ phi phàm, cộng thêm nữ tử nơi này tính tình
thường hào phóng, vì vậy có không ít nam tử Trung Nguyên nạp những nữ tử nhà nghèo vùng biên cương phía Bắc làm thiếp.
Bởi các bộ lạc quanh năm tranh đấu, nên có nhiều người trôi dạt khắp nơi,
thậm chí có những nữ tử nơi này vì sinh tồn của bản thân hoặc nuôi sống
người nhà, tự nguyện chạy tới các kỹ viện Trung Nguyên bán mình. Các
nàng có khuôn mặt đẹp lại giỏi ca múa, thường dễ dàng được chủ nhân ưu
ái. Trước đây không lâu, Lại bộ Thị lang Tả Viễn Đức có nạp ngũ di nương xuất thân từ Oát Đan, một ông lão đã gần bảy mươi cưới một cô nương mới mười tám, nhất thời trở thành câu chuyện bàn luận ở các trà quán tửu
lâu khắp đầu đường cuối ngõ. Khi nhị ca nói tới chuyện này, ngữ khí
không kìm được tiếc hận cùng căm ghét. Tuy rằng huynh ấy nhiều năm bình
định các bộ lạc phản loạn vùng biên cương phía Bắc, nhưng ta biết từ tận đáy lòng, huynh ấy vẫn đồng tình với bách tính nơi đó. Ta từng nghe
huynh ấy cảm khái nói, chính mình một thân công huân lại mang tới đau
khổ cho biết bao nhiêu bá tính bính thường phương Bắc.
Tống Mật Gia bên cạnh nhìn thấy Tạp Na Nhi Gia chậm rãi đi về phía hắn, rõ
ràng trở nên kích động, còn chưa chờ nữ nhi của hắn tới gần, liền xì xầm nói một loạt tiếng Khoa Nhĩ Sa. Tống Mật Gia đột nhiên đưa mắt nhìn ta
một chút, lập tức đổi giọng dùng Hán ngữ nói: “Tạp Na Nhi Gia, con vẫn
tốt chứ?”. Tạp Na Nhi Gia được nữ quan đỡ tới trước mặt chúng ta, không
nóng lòng trả lời câu hỏi của cha nàng, chỉ cúi đầu dáng vẻ e thẹn.
“Công chúa Tạp Na Nhi Gia, thời gian vừa rồi có chút thất lễ. Bổn cung ở đây bồi tội với ngươi”. Ta tiến lên một bước, nắm lấy tay nàng. Đột
nhiên không kịp chuẩn bị, Tạp Na Nhi Gia ở trước mặt đã quỳ rạp trên mặt đất, dập đầu không ngừng với ta: “Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng”. Vừa dứt lời, Tống Mật Gia liền vọt lên, một tay vịn vào vai Tạp
Na Nhi Gia, tay còn lại kéo khăn che mặt của nàng xuống.
Vừa nhìn thấy gương mặt kia, Tống Mật Gia liền ngã bịch xuống đất, kinh
ngạc thốt lên: “Nàng không phải nữ nhi của ta, nàng không phải Tạp Na
Nhi Gia?”. Ta còn chưa kịp phản ứng với tình hình đột biến này, Tống Mật Gia đã bò dậy, nhảy phắt tới trước mặt ta, hai tay nắm chặt bờ vai ta
lay mạnh: “Ngươi đưa con gái ta đi đâu rồi? Trả lại con gái cho ta, trả
lại cho ta!”. Binh lính bên người một hồi sau mới hiểu được chuyện gì
xảy ra, vội dùng sức kéo hắn tách ra khỏi ta. Vừa rồi bị hắn lắc mạnh,
đầu óc ta có chút choáng váng, búi tóc cũng bị nới lỏng ra một chút.
Tống Mật Gia tuy rằng bị hai binh lính cao lớn chế phục, nhưng vẫn không ngừng kêu gào: “Các ngươi không giữ chữ tín, một đám lừa đảo. Khoa Nhĩ
Sa thề huyết chiến với các ngươi tới cùng!”. Nói một lúc liền chuyển
sang tiếng Khoa Nhĩ Sa, cũng mặc kệ chúng ta có hiểu được hay không.
Ta không để ý tới hắn, xoay người dò hỏi nữ quan đi cùng Tạp Na Nhi Gia
giả mạo: “Chuyện này là thế nào? Vì sao lại có người mạo danh thay thế
Công chúa Tạp Na Nhi Gia? Công chúa thực sự hiện giờ đang ở đâu?”. Nữ
quan kia cũng bị dọa tới mức tái mét mặt mày, thấy ta nghiêm khắc chất
vấn, liền vội vàng quỳ xuống: “Nương nương tha mạng. Tiểu nhân thực sự
không biết gì cả. Tiểu nhân là nữ đại phu tại y quán Mạc thành, ngày hôm qua trời vừa sáng liền bị đưa tới quân doanh, thay bộ y phục này. Tiểu
nhân thực sự không biết gì”, nói xong cũng liều mạng dập đầu, qua một
lát trên trán đã đầm đìa máu tươi. “Vậy ngươi nói xem, chuyện này rốt
cuộc là như thế nào? Ai bảo ngươi giả mạo công chúa?”, ta chuyển hướng
nữ tử kia. “Nương nương, tiểu nhân chỉ là ca kĩ xướng khúc trong Tử Vân
hiên tại Mạc thành. Ngày hôm qua có một vị đại gia bỏ ra một trăm lượng
bạc trắng nói là muốn bao tiểu nữ mười ngày. Ma ma liền để cho hắn đưa
tiểu nữ đi. Hắn chỉ bảo tiểu nữ