tướng”, ta cao giọng hét lên, bất ngờ
đưa tay tháo vải đen che mặt xuống. Tôn Tham tướng nhìn theo động tác
của ta, đôi mắt cũng từ từ trợn tròn: “Nương nương?!”, hắn khẽ hô lên
một tiếng. “Không sai, chính là bổn cung”. Lời này vừa nói ra, ta chỉ
nghe phía sau “loảng xoảng” một tiếng, quay đầu thấy Tống Mật Gia há hốc miệng, ngây như phỗng, mà con dao găm đã rơi xuống đất. “Người đâu,
trước tiên bắt lấy những người này cho ta!”. Nữ nhi của hắn ngược lại
giờ phút này đã là con tin, ta cũng không để ý lại có thêm một người.
Nhìn thấy Tống Mật Gia bị bắt giữ, tiểu đội binh sĩ Nguyễn Văn Đế mang
tới cũng không biết phải làm sao. Có điều cùng lắm là mười tên lính,
thấy thực lực đôi bên chênh lệch, trái lại chưa chắc đã dám có động tĩnh lớn gì. Ta đoán bọn họ cũng hiểu rõ tình thế của mình, tình huống thay
đổi bất ngờ, hiển nhiên Nguyễn Văn Đế khi dẫn bọn họ tới đã không nghĩ
để cho bọn họ sống sót trở về.
“Đông Dịch, bổn cung lệnh cho ngươi hỏa tốc chạy về quân doanh, đem thuốc
giải này giao cho Đông Phó tướng. Nhớ kỹ, nhất định phải tự tay giao cho Đông Phó tướng”, ta ném túi gấm cho Tôn Tham tướng, nhắc nhở hắn cố
gắng chạy về đại doanh càng nhanh càng tốt. hắn đáp lại ta một tiếng,
ngay cả lễ nghi cũng không thực hiện, liền vội vã xoay người lên ngựa,
mang theo một đội người hỏa tốc trở về Mạc thành. Ta quay đầu tiếp tục
phân phó: “Phó Tham tướng, ngươi lập tức dẫn người tới rừng cây nhỏ cách thôn trang này năm dặm, bằng bất cứ giá nào cũng phải đưa Tiết cô nương về! Chỉ cần cứu được Tiết cô nương, không nên ham chiến!”. Phó Hạo Minh có chút không kịp phản ứng với tình huống xoay chuyển trước mắt, hơi
ngẩn người. Có điều hắn lập tức phản ứng lại: “Thuộc hạ tuân chỉ”, nói
xong vung tay lên, mang theo một đám người rời đi. Ta ngăn cản ngựa của
hắn, nhỏ giọng nói: “Phó Tham tướng, bổn cung cầu ngươi, nhất định phải
cứu ra Tiết cô nương, nhưng nhớ kĩ, tạm thời không được để lộ thân phận
Tiết cô nương trước mặt Nguyễn Văn Đế. Hắn vẫn cho rằng người hắn mang
đi chính là bổn cung”. “Nương nương an tâm!”, hắn chỉ đơn giản nói một
câu, liền kẹp chặt hai chân, mang theo đám người, giục ngựa lao đi.
Ta xoay người về phía những binh sĩ Bắc Triều kia, miễn cưỡng mỉm cười:
“Nhìn dáng vẻ của các ngươi, hẳn là xuất thân từ bách tính thường dân,
quanh năm ở bên ngoài hành quân đánh trận, không biết rõ tháng ngày sinh tử. Hoàng Đế của các ngươi vứt bỏ các ngươi ở lại đây, là không chuẩn
bị để các ngươi sống sót trở về, nhưng người nhà các ngươi vẫn đang dài
cổ trông ngóng. Bổn cung cho các ngươi hai con đường, hoặc là tự nguyện
tước vũ khí đầu hàng, theo bổn cung về Mạc thành, bổn cung đảm bảo sự an toàn của các ngươi, chờ tới khi cuộc chiến kết thúc sẽ cho các ngươi lộ phí trở về nhà. Còn nếu các ngươi không muốn đi Mạc thành, hiện tại có
thể trở lại đại doanh của các ngươi, cũng không biết Nguyễn Văn Đế lúc
nào lại muốn phái đám người các ngươi đi chịu chết, ngốc nghếch bị bán
đi còn giúp người ta đếm tiền”.
Đám người trước mặt vừa nghe thấy lời này, tâm tình nhất thời có chút biến
động, tất cả đều châu đầu ghé tai bàn bạc. Ta tùy ý để bọn họ thì thầm ở đó, bình thường để cho người khác tự mình quyết định, khả năng thay đổi chủ ý cũng ít đi một chút. Qua hồi lâu, một người giống như chỉ huy của đám người tiến về phía trước, mạnh mẽ “cạch” một tiếng ném đi binh khí
trong tay, quỳ bên mặt đất hô to một tiếng: “Tạ nương nương tha tội
chết!”. Tất cả các binh sĩ Bắc Triều phía sau đều “loảng xoảng” ném binh khí trong tay xuống, học theo dáng vẻ của hắn, hô to lên nương nương
thiên tuế. Những người này là kẻ địch xung đột vũ trang với chúng ta
trên chiến trường, nhưng kỳ thực cũng chỉ là bách tính đầu húi cua bình
thường. Đối với dân chúng bình thường mà nói, không có gì hơn việc được
về nhà cùng vợ con ngồi trên đầu giường lò sưởi, an ổn qua tháng ngày.
Tống Mật Gia bị hai binh sĩ giữ lại vẫn còn không ngừng giãy giụa. Ta ra
hiệu cho binh sĩ thả hắn. Hắn không phòng bị, lảo đảo một cái ngã nhào
trên mặt đất. Ta tiến lên nâng hắn dậy. Hắn hiển nhiên không ngờ ta sẽ
làm như vậy, giật mình nhìn ta. “Tống Mật Gia vương, lão gia ngài cũng
nhìn thấy, “bệ hạ” trong miệng ngài đối xử với ngài cùng nữ nhi của ngài như thế nào. Hiện tại con dân của ngài còn đang chiến đấu hi sinh đổ
máu, cho dù Nguyễn Văn Đế thực sự giành được chỗ tốt gì từ cuộc chiến
này, bằng vào thái độ không để ngài vào mắt của hắn, ngài cho rằng Khoa
Nhĩ Sa có thể đạt được lợi ích gì? Huống hồ cuộc chiến này ai thắng ai
thua vẫn còn chưa biết được, lão gia ngài đã già, cần gì phải bán mạng
cho hắn?”, ta tốt bụng khuyên hắn.
“Ai”, Tống mật Gia cũng biết lời ta nói có lí, nhưng vẫn lắc đầu thở dài,
không nói gì. “Bổn cung biết lõ lão gia ngài khó xử. Bắc Triều là bá chủ vùng biên cương phương Bắc, Khoa Nhĩ Sa từ xưa tới nay vẫn phải dựa vào Bắc Triều để sinh tồn, vì thế Nguyễn Văn Đế muốn ngài tham chiến, ngài
không thể chối từ”, ta tiến lên một bước, ngữ khí càng nhu hòa, “Chẳng
bằng cùng tệ quốc hợp tác, cùng nh