thay quần áo, theo mọi người đi. Tiểu nữ cũng không biết gì, nương nương xin tha mạng”. Nàng dùng tiếng Hán
không quá lưu loát nói, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng.
Ta nhìn dáng vẻ hai người, phỏng chừng là cũng bị người ta lừa tới, cái gì cũng không biết. Nhưng ai lại có thể sai người giả mạo công chúa đây?
Ta đang xuất thần, đột nhiên thấy đám người trước mặt có chút hỗn loạn,
một người từ phía sau đi tới. Nhìn trang phục này, hẳn là một binh lính
Kinh Kỳ doanh bình thường, từ rất xa đã nghe thấy thanh âm của hắn kêu
mọi người nhường đường. Giọng nói này nghe vào trong tai có cảm giác hết sức quen thuộc. Đến khi hắn tới gần, ta mới phát hiện người này ta
không chỉ quen biết, mà còn rất quen thuộc. Không phải nội thị Trương
Đức Toàn bên cạnh Hoàng thượng còn có thể là ai? Nhưng Trương Đức Toàn
tại sao phải thay quần áo binh sĩ Kinh Kỳ doanh trà trộn vào trong đội
ngũ theo ta tới thôn trang? Nếu đã không lộ diện trong suốt đoạn đường,
vì sao hiện tại lại muốn công khai hiện thân?
Trương Đức Toàn tới trước mặt ta, cũng không quỳ xuống hành lễ, chỉ lấy từ
trong túi ra một cuộn vải màu vàng sáng, “xoạt” một tiếng mở ra, bắt đầu cao giọng đọc: “Thánh chỉ tới! Khoa Nhĩ Sa vương Tống Mật Gia tiếp
chỉ!”. Tống Mật Gia hiển nhiên cũng không hiểu rõ tình hình, vẫn ở đây
không ngừng giãy giụa, lại bị hai binh lính phía sau cưỡng chế đè xuống
trên mặt đất. Những người ở đây vừa nhìn thấy thánh chỉ, cũng đều đồng
loạt quỳ xuống. Ta tuy rằng đang mang thai, hành động bất tiện, nhưng ở
trước mặt mọi người cũng không thể phá bỏ quy củ, chỉ đành quỳ xuống.
Nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, không biết trong hồ lô của
Thượng Quan Bùi bán thuốc gì.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Công chúa điện hạ Khoa Nhĩ Sa –
Tạp Na Nhi Gia xuất thân cao quý, đứa mạo song toàn, nay phong làm Thần
Phu nhân, ban cho điện Phúc Dương, phong quốc vương Khoa Nhĩ Sa – Tống
Mật Gia làm Tấn Nam công, quan bái Hữu Tư mã, tiền thưởng ba vạn. Khâm
thử tạ ân”. Da đầu của ta tê dại một hồi. Thế này là lại muốn xướng
tuồng gì? Thượng Quan Bùi phong Tạp Na Nhi Gia làm phi, còn vừa vào cung đã ban cho một cấp bậc cao như thế. Cái này cũng không tính, lại còn
phong cha nàng làm vương công, lên thẳng tới chức Đại Tư mã, chuyện này
hoàn toàn không phù hợp quy củ sắc phong tấn chức của chúng ta.
Ta quay đầu nhìn về phía Tống Mật Gia. Thấy hắn còn đang há miệng kinh
ngạc, Trương Đức Toàn không nhịn được bĩu môi: “Tấn Nam công, tiếp chỉ
tạ ân!”. Tống Mật Gia như được đề tỉnh, lập tức tỉnh táo lại. Trong phút chốc nụ cười đã che kín gương mặt già nua của hắn, ngay cả nếp nhăn
trên trán, bên khóe mắt cũng dường như đều khảm ý cười. Hắn quỳ rạp cả
người xuống, hai tay đưa lên thẳng tắp, lớn tiếng hô to: “Ngô hoàng vạn
tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”. Đúng rồi, Tống Mật Gia làm sao có thể không
cao hứng đây? Hắn một lòng hi vọng nữ nhi đệ nhất mỹ nữ phương Bắc có
thể gả cho một trượng phu có thế lực, nhờ đó Khoa Nhĩ Sa cũng có chỗ
dựa. Đây chính là nguyên nhân lúc trước hắn trăm phương ngàn kế muốn gả
nữ nhi cho Nguyễn Văn Đế. Hiện tại nữ nhi của hắn thành công trở thành
phi tử của thiên tử Trung Nguyên, hơn nữa là Phu nhân đứng đầu, thành
phi tử địa vị tối cao chỉ đứng sau Hoàng hậu trong hậu cung. Chính hắn
cũng toại nguyện giành được vị trí đầu não trong hàng tam công cửu
khanh. Nhìn thế nào thì người con rể này so với Nguyễn Văn Đế, quyền thế đều lớn hơn một chút. Chỗ dựa này so với trước đây hắn mặt dày đi cầu
thân mà không được tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Trong lòng hắn sao
có thể không vui sướng.
Một ý nghĩ còn chưa kịp chuyển xong, ta lại nghĩ tới, nếu như trong quá
trình trao đổi thuốc giải với Nguyễn Văn Đế vừa rồi, đối phương muốn Tạp Na Nhi Gia trực tiếp tới, một khi nhìn thấy người được gọi là Công chúa kia là giả, vậy thì thuốc giải này sao có thể tới được trong tay ta,
nhị ca cũng sẽ không được cứu. Không chỉ có như vậy, ta còn có thể bởi
vì không giữ lời mà gặp bất trắc. Nghĩ tới đây, ta đã một thân đầy mồ
hôi lạnh. Trương Đức Toàn thay đổi quần áo tới, hiển nhiên là tới yên
lặng theo dõi tình hình biến đổi, không có cảnh tượng tốt đẹp bọn họ dự
tính thì tuyệt đối sẽ không hóa trang lên sân khấu. Hiện tại mắt thấy
Tống Mật Gia rất có thể bị đưa tới trong tay ta, tương lai không chỉ có
Tư Đồ gia chiêu hàng thành công, mà Tống Mật Gia cũng sẽ nhớ tới ân tình của ta, chẳng bằng trực tiếp cho Trương Đức Toàn đứng ra, thay Thượng
Quan Bùi giành hết chỗ tốt. Mới vừa loại trừ một Đinh Phu nhân, lại tới
một Thần Phu nhân. Sự xuất hiện của nàng liệu sẽ gây nên sóng gió như
thế nào trong cuộc sống của ta đây?
Nói gì thì cũng là yến tiệc nạp phi của Hoàng thượng, ta là chủ hậu cung,
theo đạo lý mà nói thì phải đích thân tham dự. Đây là lần đầu tiên ta
nhìn thấy Tạp Na Nhi Gia được xưng tụng đệ nhất mỹ nhân phương Bắc. Nàng ngồi bên trái Thượng Quan Bùi, thỉnh thoảng cất lên tiếng cười lanh
lảnh như chuông bạc. Nàng mặt một thân áo mới màu đỏ thẫm, cổ áo trước
ngực khóe rất sâu, lộ ra