áo ngực màu trắng bên trong, đai lưng màu đen
thắt bên hông, phác họa toàn bộ dáng người xinh đẹp của nàng. Mái tóc
màu nâu nhạt chải thành một kiểu tóc phiền phức sau gáy, trên đầu cài
trâm đính đầy ngọc. Mỗi khi nàng quay đầu cùng Thượng Quan Bùi cười,
châu ngọc va chạm vào nhau phát ra âm thanh lách cách, rất vui nhộn. Tạp Na Nhi Gia trang điểm rất đậm, càng tôn thêm nhan sắc diễm lệ. Trên
người nàng có một loại anh khí phóng khoáng của nữ tử phương Bắc, tuy
không có vẻ tinh tế nhu mì của nữ tử Trung Nguyên, nhưng lại có một vẻ
đẹp nữ trung hào kiệt hiên ngang. Danh xưng đệ nhất mỹ nhân phương Bắc
này cũng không phải tự đắc, ngay cả một nữ nhân như ta nhìn thấy cũng
bất giác có chút động lòng.
Thời điểm khai tiệc, theo lý Tạp Na Nhi Gia là tần phi hẳn là phải hành lễ
với ta, nhưng bởi vì nàng hiện tại lấy thân phận Công chúa liên bang tới làm phi, lại nghe nói nàng là một nữ tử cực kì kiêu ngạo, ta cũng không hi vọng nàng có thể hiểu rõ quy củ tôn ti. Vì lẽ đó khi nhìn thấy nàng
chủ động bưng trà cung cung kính kính hành lễ ba quỳ chín lạy trước mặt
ta, ta ít nhiều có chút giật mình. Nói vài lời khách sáo, từng người
nhập tiệc, nhưng ta không khỏi nhìn nàng với cặp mắt khác. Tạp Na Nhi
Gia ngồi bên cạnh Thượng Quan Bùi, thỉnh thoảng ghé tai thì thầm điều
gì, làm cho Thượng Quan Bùi ha hả cười lên nhiều lần, nhìn qua hết sức
thân mật. Nhớ tới nàng và Thượng Quan Bùi ở chung nhiều nhất là mấy ngày ngắn ngủi, cục diện hôm nay không biết là hai bên vốn đã có ý định, hay vẫn là nữ tử này hữu tâm. Có điều có thể khẳng định là, tâm tư của Tạp
Na Nhi Gia tất cả đều dồn vào trên người Thượng Quan Bùi, tình ý lan
tràn khắp mặt mày khiến cho ngay cả ta là người đứng xem cũng có cảm
giác nóng rực.
Ta đang âm thầm suy nghĩ, đã thấy Tống Mật Gia bưng chén rượu tới trước
mặt Thượng Quan Bùi. “Hoàng thượng! Ái nữ có thể được Hoàng thượng chọn
trúng, lão già ta đây đã không còn có gì tiếc nuối. Vi thần đã phái thân tín đem thư viết tay giao cho nhạc phụ Mộc khả hãn tộc Di Bắc, để ngài
suốt đêm đưa quân hai nước rút về Di Bắc và Khoa Nhĩ Sa. Khoa Nhĩ Sa và
Di Bắc cộng lại có chừng ba mươi vạn binh lực, tuy không nói là nhiều,
nhưng đối với hôn quân Nguyễn Văn Đế kia hẳn là đả kích không nhỏ. Hoàng thượng bất cứ lúc nào cần tới Di Bắc và Khoa Nhĩ Sa xuất binh hiệp trợ, cứ việc lên tiếng, tới thời điểm là có thể trước sau công kích, đánh
cho Nguyễn Văn Đế trở tay không kịp. Thần dùng chén rượu này cầu chúc
binh mã Hoàng thượng đánh đâu thắng đó, cũng chúc Hoàng thượng cùng tiểu nữ cầm sắt mỹ mãn. Thần xin uống trước”, nói xong ngửa cổ cạn sạch rượu trong chén. “Ha ha, được!”, Thượng Quan Bùi hiển nhiên cũng rất cao
hứng, một hơi uống hết rượu trong chén. Tạp Na Nhi Gia thấy thế lập tức
rót đầy rượu lại cho hắn. “Nếu như kế hoạch của trẫm có thể tiến hành
đúng hạn, cũng không chắc không phải làm phiền tới quốc trượng”. Nghe
thấy lời này, ta không khỏi quay đầu nhìn Thượng Quan Bùi. Kế hoạch? Kế
hoạch gì? Là hắn vô tâm nói một câu khách sao hay vẫn là có một số
chuyện đang bí mật tiến hành?
Ta còn đang suy nghĩ về câu nói này của Thượng Quan Bùi, đã thấy Tống Mật
Gia bưng chén rượu đầy đi tới trước mặt: “Lúc trước có chút hiểu lầm với nương nương, đã đắc tội rồi. Khi đó vì chủ nhân, vi thần cũng là vạn
bất đắc dĩ. Hiện tại cùng Hoàng thượng hợp tác, hi vọng nương nương đại
nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Tiểu nữ tử lớn lên bên bên cạnh vi thần
được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, rất nhiều chuyện không hiểu được, sau
này ở trong cung, mong Hoàng hậu nương nương quan tâm”. Nói xong quỳ rạp xuống lạy, một mực cung kính dập đầu, xong mới đứng dậy uống cạn chén
rượu, nhìn tình thế này so với vừa rồi bái kiến Thượng Quan Bùi còn
thành tâm hơn không ít. “Sau này đều là cùng hầu hạ Hoàng thượng, bổn
cung đương nhiên sẽ chăm sóc thật tốt cho Thần Phu nhân. Tấn Nam công
không cần lo lắng. Đến lúc đó, Tấn Nam công cũng có thể thường xuyên tới kinh thành, tiến cung thăm Thần Phu nhân. Rời xa quê hương mấy ngàn
dặm, bổn cung sợ Thần Phu nhân sẽ nhớ nhà, nếu sinh bệnh sẽ không hay”,
ta cười híp mắt giơ chung trà lên, nhẹ nhàng nói.
“Hoàng thượng, khi thần thiếp ở Bắc cương, luôn luôn nghe nói Hoàng hậu nương
nương là đệ nhất mỹ nữ Thiên triều, không chỉ có cầm kỳ thư họa không
chỗ nào không tinh thông, còn giỏi ca múa, so với nữ tử trên phố còn hơn một bậc. Không biết ngày hôm nay ở bữa tiệc này có thể chứng kiến phong thái của Hoàng hậu nương nương, cho thần thiếp được mở rộng tầm mắt hay không?”, Tạp Na Nhi Gia hờn dỗi đưa ra yêu cầu này. Tiếng Hán của nàng
vô cùng lưu loát, tuy rằng vẫn pha lẫn chút giọng địa phương, nhưng nghe vào lại không cảm thấy kỳ quái, mà ngược lại có chút êm tai.
Câu này vừa nói ra, ta cũng cảm giác được ý tứ “người tới không thiện”. So
sánh ta – đường đường một vị Hoàng hậu với một vũ nữ trên phố đã là đại
bất kính, lại còn muốn để cho ta biểu diễn trước mặt mọi người, không
phải là muốn khiến ta lúng túng sao? Ỷ vào nàng là người mới, có Hoàng
thượng làm chỗ