ọc”, Nguyễn văn Đế đột nhiên lên tiếng, nhưng nội dung hoàn
toàn không có liên hệ gì với vấn đề Tống Mật Gia vừa hỏi.
Không nói ta cảm thấy kinh hãi, nay cả Tống Mật Gia hiển nhiên cũng không ngờ hắn sẽ mở lời như vậy, giật mình liếc nhìn hắn một cái. Bắc Triều dù
sao cũng là một nước lớn ở phía Bắc Trường Thành, một tiểu quốc như Khoa Nhĩ Sa, ngoại trừ phụ thuộc vào nó, cũng không còn con đường nào khác.
Tống Mật Gia tuy bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, không
nói gì. Ta nghe nói, Tống Mật Gia đã từng trăm phương ngàn kế muốn đem
hòn ngọc quý trên tay hắn, Công chúa Tạp Na Nhi Gia được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân Bắc Trường Thành, gả cho Nguyễn Văn Đế. chỉ là người này
luôn tâm tâm niệm niệm trong lòng a tỷ ta, ý tốt của Tống Mật Gia nhiều
lần bị cự tuyệt.
“Làm phiền bệ hạ nhọc lòng”. Nữ tử phía trước bình tĩnh nói ra câu này, hơi
cúi người, lấy đó đáp lễ. Ta thấy Nguyễn Văn Đế trong một khắc nghe thấy lời đáp kia, thân thể không kìm được chấn động một chút, ánh mắt nhìn
nữ tử trước mặt càng thêm nóng rực. Mà ta, giờ khắc này, chỉ yên lặng
đứng phía sau nữ tử kia, yên lặng nhìn tình thế phát triển. Còn vị Hoàng hậu ngồi trước mặt Nguyễn Văn Đế này, kỳ thực là Tiết Trăn Trăn. Sáng
sớm nay, khi chuẩn bị xuất phát, nhìn ta quấn một vòng vải lụa quanh
bụng, để che giấu di dáng vẻ vang thai, Tiết Trăn Trăn đột nhiên quỳ rạp xuống trước mặt ta. “Nương nương, tiểu nữ biết cho dù hiện tại khuyên
người không nên đích thân mạo hiểm như thế nào, người cũng sẽ không
nghe. Tiểu nữ chỉ muốn cầu người một chuyện, để ta dùng thân phận của
người vào trao đổi thuốc giải. Nếu có tình huống phát sinh đột ngột, ta
có thể thay nương nương đối mặt”. Lúc nói lời này, gương mặt nàng đã đẫm nước mắt. Sau khi nói xong, cả người nàng quỳ bên chân ta, cho dù ta đỡ nàng đứng dậy ra sao, nàng cũng không muốn đứng lên.
“Chuyện này làm sao có thể. Nếu như Nguyễn Văn Đế phát hiện ngươi giả mạo ta,
hắn sẽ làm gì với ngươi, ngươi có thể tưởng tượng được sao? Nếu như bởi
vậy làm lỡ chuyện cứu Đại Tướng quân, bổn cung sao còn mặt mũi mà
sống?”. Đối với suy nghĩ này của nàng, ta đương nhiên cảm kích trong
lòng, nhưng chuyện lớn như vậy, há có thể đùa giỡn. “Nương nương, ta
biết người nhất định sẽ kiên trì tự mình đi tới, chỉ là ta thỉnh cầu
người, tạm thời không cần để lộ thân phận. Người có thể giả làm thị nữ
trà trộn vào trong, như vậy sẽ an toàn hơn một chút”. Tiết Trăn Trăn ở
trước mặt ta dùng tình lay động, dùng lý thuyết phục. “Mẫu thân ta vì
bảo vệ người, ngay cả tính mệnh cũng không cần. Ta nếu để cho người xảy
ra chuyện gì, sau này làm sao đi gặp mẫu thân, ăn nói ra sao với lão
nhân gia người?”. Nhắc tới Hứa cô cô, ta cũng không nhịn được, vành mắt
đỏ bừng. Tên của bà đã thành một sợi dây vĩnh viễn tồn tại trong lòng
ta, quấn thật chặt, không cẩn thận chạm tới, nỗi đau đớn không thể chịu
đựng sẽ lập tức lan tràn. Mồ hôi lạnh chảy từ trên trán ròng ròng đổ
xuống.
Ta không lay chuyển được Tiết Trăn Trăn, cuối cùng chấp nhận chủ ý thay
đổi thân phận của nàng. Khi mang chiếc khăn che mặt lên, ta ngạc nhiên
phát hiện ra, đôi mắt của Tiết Trăn Trăn giống ta một cách đáng kinh
ngạc. Chẳng trách lần đầu tiên nhìn thấy nàng, lại có một loại cảm giác
giống như đã từng quen biết khó nói nên lời. Đôi mắt kia, ta đã biết
mình nhìn thấy ở nơi nào, chính là mỗi ngày nhìn mình trong gương, hay
từ a tỷ mỗi đêm xuất hiện trong giấc mơ của ta. Chiều cao của nàng cũng
xấp xỉ ta, nếu không phải ta hiện tại mang theo, che mặt như vậy, nhìn
thế nào cũng giống như tỷ muội song sinh. Có điều hiện tại là mùa đông, y phục mặc trên người rất dày, cũng không thể nhìn rõ thân hình mang thai hiện giờ của ta.
Không ai biết chuyện ta và Tiết Trăn Trăn trao đổi thân phận, thậm chí ngay
cả ca ca của nàng – Tiết Chấn Vũ hay Tôn Tham tướng ta tin cậy nhất.
Thời điểm Tiết Trăn Trăn thay y phục của ta đi ra ngoài lều, Thượng Quan Bùi tự mình áp giải Công chúa Tạp Na Nhi Gia tới đưa tiễn. Hắn cho
người đưa Công chúa Tạp Na Nhi Gia cũng đang che mặt lên một chiếc xe
ngựa, sau đó lại gần nói lời chào với “ta”. Ta vốn không ngờ rằng hắn
lại đích thân tới, trong lòng không khỏi hoảng hốt, sợ hắn nhìn ra manh
mối, nghĩ muốn lùi lại.
“Nếu như bổn cung và Tư Đồ Đại Tướng quân không thể huynh muội đoàn viên, e
rằng Tống Mật Gia vương cùng Công chúa Tạp Na Nhi Gia cũng phải cách trở đất trời vĩnh viễn”. Tống Mật Gia còn muốn nói thêm gì, lại bị Nguyễn
Văn Đế giơ tay ngăn lại. “Quả nhân luôn luôn nghe tiếng Tư Đồ tiểu thư
dung mạo mỹ lệ kinh thế, không ngờ tới, hôm nay có vinh hạnh gặp gỡ, còn có đại trí tuệ gặp loạn không hoảng, quả nhiên không hổ danh là nữ
trung hào kiệt”. Hắn nói xong, bắt đầu cười ha hả. “Tư Đồ Mẫn, khắp
thiên hạ chỉ có ngươi mới xứng đáng với quả nhân!”. Hắn đột nhiên ngừng
cười, chỉ mở to mắt nhìn “ta” chằm chằm. “Bốn năm, quả nhân giờ khắc nào cũng tưởng niệm nàng, nghĩ tới đưa nàng trở về”. Ánh mắt của hắn dần
trở nên mê ly, ta không biết giờ khắc này hắn có còn tỉnh táo hay không
để bi