mã phanh thây
ta, nhưng thế cuộc ép người, hắn tạm thời không thể làm gì ta. Bốn mắt
nhìn nhau, không có nhu tình mật ý, chỉ có phòng bị. Ở sau tầng phòng bị này, lại có bao nhiêu nghi kị cùng âm mưu, ai cũng không muốn suy nghĩ
nhiều. Chúng ta đứng ở hai bên bờ sông, không có cầu nối, không có đường vượt qua, ai cũng không muốn thỏa hiệp, ai cũng không thể thỏa hiệp,
bởi gánh vác trên vai chính là tính mạng của bản thân và gia đình, một
khi thất bại, hậu quả không thể lường được, nhân sinh đau đớn nhất, đơn
giản chính là như vậy. Mà hài tử còn chưa chào đời này, thế giới của nó
hẳn phải là được cha mẹ thương yêu, nhưng cha mẹ nó đã nửa công khai làm kẻ địch, nó sẽ phải đối mặt với nhân sinh hiểm ác như thế nào đây? Ta
không thể nghĩ tiếp nữa, chỉ cảm thấy trong lòng từng đợt quặn đau. Mẫu
tính của nữ nhân trong phút chốc ăn mòn lí tính. Ta dùng tay che chở
phần bụng dưới vẫn còn bằng phẳng, bao nhiêu lời trong miệng, nhưng một
câu cũng không thế nói ra, do dự nửa ngày, xoay xoay chuyển chuyển chỉ
có nỗi đắng cay.
“Ngươi vẫn không muốn buông tha cho Đinh Phu nhân, đúng hay không?”. Nói cho
cùng, trong lòng hắn chỉ có Đinh Phu nhân, nhớ mãi không quên vẫn là
Đinh Phu nhân.
Ta quật cường lắc đầu, quay đầu đi chỗ khác không muốn nhìn tới hắn,
chính là vì không muốn hắn nhìn thấy nước mắt ta sắp tràn ra khỏi khóe
mi.
“Nếu như ngươi thương tổn Đinh Phu nhân dù chỉ một chút, giữa chúng ta thực
sự không còn đường sống vẹn toàn. Mà trẫm cùng Hoàng hậu lúc này, vì đứa trẻ này, vì thiên hạ xã tắc thái bình, vốn đang có thời cơ một lần nữa
lại tới”. Hắn cụt hứng ngồi xuống, chậm rãi bưng lên một chén trà uống
một hớp. Nước trà nguội, tất cả vị cay đắng đều lộ rõ. Hắn nhíu nhíu
mày, đặt chén trà xuống, lẳng lặng nhìn ta chờ đợi đáp án.
Lời nói này nếu như là khi trước nghe được, ta nhất định sẽ dao động. Nhưng trải qua nhiều chuyện như thế, ta làm sao có thể tin tưởng hắn? Hiện
tại ta phải bảo vệ thêm một người, là đứa bé này, dù như thế nào, ta
nhất định sẽ để con bình an đến với thế giới này. Không để ý tới hắn vì
bảo vệ Đinh Phu nhân mà nôn nóng, ta cũng không muốn ở đây tranh chấp
không buông với hắn vấn đề này. “Hoàng thượng, thần thiếp có một điều
kiện. Nếu như Hoàng thượng đáp ứng, thần thiếp liền buông tha Đinh Phu
nhân, chỉ cần Hoàng thượng đảm bảo sau đó Đinh Phu nhân có thể ngoan
ngoãn ở tại điện Huỳnh Dương, không đi khắp nơi gây chuyện thị phi”.
Hắn thấy khẩu khí của ta buông lỏng, vội vàng nói: “Hoàng hậu mời nói!”.
“Thần thiếp cho rằng Tư Đồ gia không thích hợp cùng Đinh gia làm thông
gia, cầu Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ tứ hôn cho nhị ca”. Ta không
nhanh không chậm nói ra điều kiện của mình. Hắn chỉ là sững sờ, không tự chủ được cắn môi dưới: “Quân vô hí ngôn, Hoàng hậu dù sao cũng nên
hiểu. Thánh chỉ đã chiêu cáo thiên hạ, trẫm há có thể thu hồi. Ngươi làm vậy sau này muội muội Đinh Phu nhân sao có thể tái giá?” Hắn tốt giọng
khuyên bảo.
Hỏa khí trong lòng ta đột ngột bừng lên, nói nửa ngày trời, hắn vẫn là khắp nơi bảo vệ cho Đinh gia. “Hoàng thượng, yêu cầu nho nhỏ như vậy của
thần thiếp người cũng không thể đáp ứng, vậy chuyện hậu cung của thần
thiếp, cũng thỉnh Hoàng thượng không nên nhúng tay vào”. Ta nói kiên
quyết, dứt khoát. “Ngươi… ngươi…” hắn tức giận, giơ tay chỉ vào ta,
người run lên, nói không ra lời. “Bộp” hắn dùng sức vỗ vào góc bàn, bàn
vuông làm bằng gỗ tử đàn gãy mất một góc. Ta sợ hãi lui về phía sau
chừng nửa bước, một tay che ngực, suýt chút nữa đã cao giọng gọi người.
“Phụ thân và ca ca ngươi vừa rồi bức trẫm, hiện tại ngươi cũng muốn cùng trẫm cò kè mặc cả. Tư Đồ gia các người khinh người quá đáng!”. Thanh âm của hắn tuy không cao, nhưng khí thế rất dọa người. “Ngươi nghe rõ cho
trẫm, thiên hạ này dù sao vẫn là họ Thượng Quan, Tư Đồ gia các ngươi nếu muốn làm phản, thiên hạ này cũng sẽ không đáp ứng. Phụ thân và ca ca
ngươi thông minh cực điểm, đến bây giờ còn chưa thể làm được chuyện này, tất là không thể làm được. Ngươi cùng lắm là ỷ vào nhị ca ngươi ở bên
ngoài trăm vạn binh lực, ở đây làm loạn kỷ cương, phạm thượng. Trẫm nói
thật cho ngươi hay, phân phát lương bổng là Bộ binh, không có lương
bổng, thiên quân vạn mã cũng không là gì. Mạc thành ở phương bắc tiếp
giáp vài quốc gia man di lân bang, mấy quốc gia này đều có lòng gian,
thừa dịp Tân Đế đăng cơ không lâu, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào nước ta.
Nhị ca ngươi nếu dẫn quân xuôi xuống phía nam, mấy quốc gia này nhất
định liền muốn nhân cơ hội tiến vào. Đến thời điểm đó, cho dù diệt được
Hoàng triều Thượng Quan, người của Tư Đồ gia cũng chưa chắc có thể quân
lâm thiên hạ. Cứ cho rằng nhị ca ngươi có được quân tâm, cho dù không có lương bổng binh sĩ cũng đồng ý đi theo, nhưng ngươi đã quên Hoàng thúc
Thượng Quan Tước của trẫm tuy rằng quy ẩn nhiều năm, nhưng trẫm cho rằng uy vọng của lão nhân gia người hẳn là không thua kém nhị ca ngươi”.
Hắn nói liền một hơi những lời này, ta ở bên cạnh á khẩu không nói được một lời. Vẫn cho là Tư Đồ gia chúng ta chiếm hết thiên th
